Sau đó cô ta đẩy xe bước đi thật nhanh, tôi thấy lúc đi bố còn ngoái lại nhìn tôi mấy lần, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Lần thứ ba là chiều thứ Hai tan học, tôi vừa bước ra khỏi cổng trường thì thấy bố đang đợi.
Ông ấy thấy tôi ra liền vội vàng tiến lại, tay cầm một chiếc hộp được gói cực kỳ đẹp, là cây gậy phép thuật Elsa phiên bản giới hạn mà tôi đã nài nỉ xin ông ấy mấy tháng trời. Trước đó ngày nào tôi cũng lải nhải, nói muốn cầm nó đi thi hóa trang ở trường.
“Viên Viên, xem bố mua gì cho con này.”
Ông ấy đưa chiếc hộp ra trước mặt tôi, giọng mang chút lấy lòng. “Trước đây hứa mua cho con, món con thích nhất đây.”
Tôi nhìn chằm chằm chiếc hộp in hình Elsa đó đúng ba giây, lắc đầu: “Cháu cảm ơn chú, tuần trước mẹ cháu đã mua cho cháu rồi ạ.”
Nói xong, tôi không đợi ông ấy mở miệng, đeo cặp sách chạy thẳng sang bên kia đường. Mẹ đang đứng đợi tôi trước cửa tiệm trà sữa, trên tay cầm ly trà sữa trân châu mà tôi thích nhất.
Lúc chạy qua, tôi ngoái lại nhìn một cái, bố vẫn đứng sững ở đó, giơ cây gậy phép thuật lên, giống như một gã bù nhìn bị lãng quên.
Sau đó, ông ấy liên tục đến cổng trường đợi tôi mấy ngày liền.
Lúc thì mang bánh kem dâu tây, lúc thì mang thịt xiên nướng mà tôi thích ăn.
Nhưng lần nào tôi cũng chỉ nói một câu “Cháu cảm ơn chú, cháu không lấy”, rồi quay đầu bỏ đi.
Mãi cho đến ba ngày trước hội thao của trường. Hôm đó ông ấy không mang quà gì cả, chỉ đứng ở cổng.
Ông đứng thẳng tắp, giống như những bạn nhỏ chuẩn bị tuyên thệ trong trường mẫu giáo.
“Viên Viên,” ông ấy ngồi xổm xuống, hai tay giữ chặt vai tôi, lực hơi mạnh, “Tuần sau trường có hội thao, bố nhất định sẽ đến. Lần này bố chỉ làm bố của một mình con thôi, chỉ cổ vũ cho một mình con, được không?”
Mắt ông ấy rất sáng, sáng đến mức hơi đáng sợ.
“Bố thề.”
Ông ấy giơ ba ngón tay lên, giống hệt trên tivi, “Nếu bố lừa con, bố sẽ… bố sẽ biến thành cún con.”
Tôi không nói gì.
Tôi nhìn bóng hình nhỏ bé của mình phản chiếu trong mắt ông ấy, nhẹ nhàng gật đầu.
Ông ấy bật cười rạng rỡ, bế bổng tôi lên xoay một vòng.
“Vậy chúng ta ngoắc tay nhé!”
Tôi gật đầu, thầm nói trong lòng: Chỉ tin thêm một lần này nữa thôi. Nếu lần này ông ấy thực sự đến, mình sẽ lại gọi ông ấy là bố.
Mặt trời ngày diễn ra hội thao chói chang đến nhức mắt. Tôi đã ra đứng đợi dưới gốc cây ngô đồng ở cổng trường trước nửa tiếng.
“Viên Viên, mười phút nữa là bắt đầu cuộc đua tiếp sức gia đình rồi, bố con đến chưa?”
Cô giáo cầm súng phát lệnh bước tới hỏi.
Tôi kiễng chân nhìn ra ngã tư, mỏi nhừ cả cổ, gật đầu thật mạnh: “Bố đến rồi ạ!”
Nhưng ngoài cổng vẫn trống trơn.
Nhạc tập khởi động vang lên.
Tất cả các bạn nhỏ và bố mẹ đều nắm tay nhau xếp thành vòng tròn, tôi đứng một mình, cô giáo bước tới dắt tay tôi: “Viên Viên, chúng ta cùng nhảy với cô Vương trước nhé?”
Tôi gật đầu, mắt vẫn dán chặt ra cổng.
Đến bài khởi động thứ ba, tôi nhìn thấy bố.
Ông ấy chạy vào, tay xách một túi nilon, trán nhễ nhại mồ hôi.
Tôi suýt nữa thì nhảy cẫng lên vẫy tay với ông.
Nhưng giây tiếp theo, tôi thấy ông ấy chạy thẳng về phía Khiêu Khiêu.
Khiêu Khiêu đang ôm đầu gối ngồi dưới đất khóc, dì Lâm thì đứng cạnh đang lo lắng gọi điện thoại.
Bố lao tới ngồi thụp xuống, kiểm tra cẩn thận đầu gối của Khiêu Khiêu.
Tôi kiễng chân lên, thấy trên đầu gối Khiêu Khiêu có một vệt đỏ nhỏ xíu, chắc là vô tình bị xước da.
Bố rút từ trong túi nilon ra cồn i-ốt và băng gạc, động tác thành thạo như thể đã làm cả trăm lần.
Ông ấy vừa xử lý vết thương vừa ngẩng lên nói gì đó với dì Lâm, dì Lâm che miệng, hốc mắt lại đỏ hoe.
Cô giáo giục các thí sinh thi tiếp sức vào vị trí xuất phát.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bố cách đó năm mươi mét đang nhẹ nhàng thổi lên đầu gối Khiêu Khiêu, sau đó bế thốc cậu bé lên, đi về phía phòng y tế.