Chương 14

802 từ

Tôi suy nghĩ một chút.

“Trước đây thì tốt ạ.” Tôi nói, “Hồi cháu còn nhỏ, bố hay kể chuyện cho cháu, chơi với cháu. Nhưng sau khi Khiêu Khiêu đến, bố chỉ đối xử tốt với Khiêu Khiêu thôi.”

“Khiêu Khiêu là ai?”

“Là con trai của bố.” Tôi nói xong lại lắc đầu, “Không đúng, là bố của Khiêu Khiêu chết rồi, nên bố của cháu đi làm bố của Khiêu Khiêu rồi.”

Căn phòng tĩnh lặng như tờ.

“Bố bắt cháu gọi ông ấy là gì?”

“Là chú ạ.” Tôi đáp, “Tại buổi họp phụ huynh trường mẫu giáo, bố bắt cháu gọi bố là chú, bắt Khiêu Khiêu gọi bố là bố.”

Luật sư phía bố lại định đứng lên, nhưng bị bố kéo lại.

Bố cúi gầm mặt, tôi không nhìn thấy nét mặt của ông.

“Còn gì nữa không?” Cô thẩm phán hỏi.

“Còn hội thao nữa ạ.” Tôi kể, “Bố bảo sẽ đến làm bố của riêng một mình cháu, nhưng Khiêu Khiêu bị ngã xước một tí ti, bố đã chạy đi làm bố của Khiêu Khiêu rồi, là chú Chu Lãng đã đến làm bố của cháu.”

Cô thẩm phán ghi chép gì đó vào cuốn sổ.

“Viên Viên, câu hỏi cuối cùng.” Cô đặt bút xuống, nhìn tôi, “Nếu cho cháu nói một câu với bố, cháu muốn nói gì?”

Tôi ngẫm nghĩ rất lâu.

Đồng hồ trong phòng kêu tích tắc, tích tắc.

“Cháu muốn nói,” tôi nhìn cô thẩm phán, rồi ngoái đầu nhìn bố. Ông ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ hoe. “Cô thẩm phán ơi, cháu có thể đem tiếng gọi ‘bố’ của cháu tặng cho người cần nó hơn được không ạ?”

Luật sư phía bố đứng phắt dậy: “Phản đối! Đây rõ ràng là hành vi xúi giục—”

“Phản đối vô hiệu.” Giọng cô thẩm phán rất bình tĩnh, “Đứa trẻ có quyền bày tỏ cảm xúc của mình.”

Cô nhìn về phía bố.

“Bị đơn, anh còn gì để nói không?”

Bố đứng lên, hai bàn tay ông run lẩy bẩy.

“Viên Viên,” ông nhìn tôi, giọng nói khàn đặc không thành tiếng, “Bố biết lỗi rồi, thật sự biết lỗi rồi. Con cho bố thêm một cơ hội nữa, lần cuối cùng thôi, được không? Bố hứa, từ nay sẽ không gặp mẹ con Khiêu Khiêu nữa, bố chỉ làm bố của riêng mình con thôi…”

“Bố đã hứa rất nhiều lần rồi.” Tôi nói.

Lời nói của bố nghẹn lại trong họng.

“Lần sinh nhật, lần đi xe đạp, lần làm lâu đài, lần họp phụ huynh, lần hội thao.”

Tôi bẻ từng ngón tay đếm, “Lần nào bố cũng hứa, lần nào bố cũng nuốt lời.”

“Lần này là thật…”

“Đến lúc Khiêu Khiêu khóc, bố có dám nói lần này là thật không?” Tôi hỏi.

Bố nín bặt.

“Bố không nói được, có phải là vì lúc Khiêu Khiêu khóc, bố thực sự sẽ lại chạy đến đó không?” Tôi tiếp tục hỏi, “Vậy nếu con cũng khóc, bố có đến không?”

Môi bố run rẩy, nhưng ông không phát ra được âm thanh nào.

“Bố xem,” tôi nhìn ông, “Chính bố cũng không biết cơ mà.”

Cô thẩm phán gõ búa một tiếng.

“Tòa tạm nghỉ, bản án sẽ được tuyên vào ngày khác.”

Ra khỏi tòa án, trời đã quang mây tạnh.

Ánh nắng mặt trời chói chang đến nhức mắt.

Mẹ dắt tay tôi, bước đi rất chậm, xe của chú Chu Lãng đỗ ở ven đường, chú đứng cạnh xe đợi chúng tôi.

“Thế nào rồi?” Chú hỏi.

Mẹ lắc đầu, không nói gì, nhưng trong ánh mắt lấp lánh ánh sáng.

Chúng tôi lên xe, xe chạy được một quãng rất xa, mẹ mới cất lời.

“Chắc không có vấn đề gì nữa đâu.” Mẹ nói, “Viên Viên nói rất tốt.”

“Con chỉ nói sự thật thôi.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ừ, sự thật là tốt nhất.” Mẹ xoa đầu tôi.

Bản án được gửi đến nhà một tuần sau đó.

Mẹ bóc phong bì, xem đi xem lại rất lâu, rồi úp mặt vào hai bàn tay.

“Sao thế mẹ?” Tôi chạy tới.

Mẹ bỏ tay xuống, mắt đỏ hoe, nhưng mẹ đang cười.

“Tòa tuyên rồi.” Mẹ đưa tờ giấy đó cho tôi, nhưng tôi chẳng đọc hiểu nổi đống chữ chi chít trên đó.

“Phán cho mẹ nuôi con ạ?”

“Ừ.” Mẹ gật đầu, “Quyền nuôi con thuộc về mẹ, nhà cửa, tiền tiết kiệm đều thuộc về mẹ. Bố mỗi tháng sẽ trả tiền cấp dưỡng cho đến khi con đủ mười tám tuổi.”

“Thế còn bố thì sao?”

“Bố dọn ra ngoài.” Mẹ đáp, “Cuối tuần này sẽ dọn đi.”

Ngày bố đến dọn đồ, trời mưa rả rích.

0%