Mở ngăn đá bên dưới.
Không có gì bất thường.
Tôi mở tủ bát.
Không có.
Tôi mở tủ dưới bồn rửa.
Không có.
Cuối cùng, tôi mở thùng rác.
Lục xuống tận đáy.
Đầu ngón tay tôi chạm phải một thứ cứng.
Một lon sắt bị bóp méo.
Trên đó không có nhãn.
Nhãn đã bị xé mất.
Nhưng đáy lon vẫn còn sót lại chút bột màu trắng.
Tôi chấm một ít bằng đầu ngón tay.
Đưa lên ngửi.
Không phải loại tôi mua.
Loại tôi mua là loại hơn hai trăm tệ một lon, có mùi sữa thơm nhẹ.
Còn thứ bột này có một mùi tanh khó tả.
Tim tôi như nhảy lên tận cổ.
Tôi đặt lon lại vào thùng rác.
Quay về phòng ngủ.
Nằm trên giường.
Cả đêm không ngủ.
Sáng hôm sau, tôi hút sữa như bình thường.
Đặt vào tủ lạnh.
Rồi ra khỏi nhà đi làm.
Nhưng tôi không đến công ty.
Tôi đến một cửa hàng mẹ và bé.
Tôi đưa bình “sữa” trong tủ lạnh tối qua cho nhân viên xem.
Nhân viên ngửi một cái.
“Đây không phải sữa mẹ.”
“Cô chắc chứ?”
“Tôi bán sữa bột năm năm rồi.” Cô ấy nói. “Đây là sữa bột đã pha. Hơn nữa còn không phải loại tốt.”
“Sao cô nhìn ra được?”
“Màu, kết cấu, mùi đều không đúng. Sữa bột tốt pha ra không như thế này.”
Tôi hỏi thêm một câu.
“Khoảng giá bao nhiêu?”
Cô ấy nghĩ một lúc.
“Loại rẻ. Rất rẻ.”
Tôi cảm ơn cô ấy rồi bước ra khỏi cửa hàng.
Đứng bên đường, tay tôi run lên.
Tôi lấy điện thoại ra, nhắn cho bạn thân Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên làm blogger chuyên review đồ mẹ và bé.
“Xem giúp tao cái này.”
Tôi chụp lon sắt trong thùng rác và ít bột còn sót dưới đáy gửi cho cô ấy.
Mười phút sau, Lâm Nhiên trả lời.
“Mày mua cái này ở đâu?”
“Không phải tao mua. Tao tìm thấy trong thùng rác nhà tao.”
“…”
“Sao vậy?”
Lâm Nhiên gửi một ảnh chụp màn hình.
Đó là link trên một sàn thương mại điện tử.
9,9 tệ bao ship, một túi to, sữa bột bán rời.
“Bột mày gửi, cả màu lẫn kết cấu đều giống hệt cái này.”
Tôi phóng to đường link đó.
Trang sản phẩm không có số giấy phép sản xuất.
Không có bảng thành phần.
Không có địa chỉ nhà sản xuất.
Phần bình luận chỉ có hai dòng.
Một dòng viết: “Mua cho mèo hoang ăn.”
Lâm Nhiên lại gửi thêm một tin nhắn.
“Nhãn này năm ngoái từng bị kiểm tra.”
“Bị kiểm tra? Phát hiện gì?”
“Kim loại nặng.”
Tin nhắn của Lâm Nhiên chỉ có mấy chữ.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Suýt nữa đánh rơi điện thoại.
“Mày chắc không?”
“Tao từng làm một video review, chuyên bóc loại sữa bột bán rời không nguồn gốc này. Hàm lượng chì vượt chuẩn, còn có cả những thứ không nên có. Con mày không ăn cái này đấy chứ?”
Tôi không trả lời.
Tắt điện thoại.
Ngồi xổm bên đường.
Tám tháng.
Sáu bệnh viện.
Mười một lần xét nghiệm máu.
Ba tháng kiêng ăn.
Rau luộc nước trắng.
Đầu ti nứt nẻ.
Tôi cứ nghĩ sữa của mình không tốt.
Tôi cứ nghĩ cơ thể mình có vấn đề.
Thậm chí tôi còn đi điều dưỡng Đông y, tốn hơn tám nghìn tệ.
Mẹ chồng nói: “Tốn tiền oan làm gì, cai sữa là khỏi.”
Cai sữa là khỏi.
Khi bà nói câu đó, vẻ mặt rất bình thản.
Như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Bây giờ nhớ lại vẻ mặt ấy, dạ dày tôi cuộn lên.
Nhưng tôi không thể lao về nhà ngay.
Tôi không có chứng cứ.
Tôi chỉ có một cái lon trống không nhãn.
Tôi chỉ có suy đoán của bạn thân.
Mẹ chồng có thể nói đó là thứ khác.
Có thể nói bà tự uống.
Có thể nói hàng xóm cho.
Tôi cần bằng chứng chắc chắn.
Tôi cần tận mắt nhìn thấy.
Hôm đó tan làm về nhà, tôi cư xử như bình thường.
Nấu cơm. Ăn cơm. Tắm cho con. Hút sữa. Để vào tủ lạnh.
Mẹ chồng ngồi trên sofa xem tivi.
Chồng tôi, Trần Vũ, ở trong phòng làm việc chơi game.
Mọi thứ như thường lệ.
Tối, tôi gọi cho Lâm Nhiên.
“Mày có tìm giúp tao chỗ kiểm định sữa bột được không?”
“Được. Tao có người quen ở viện kiểm định tỉnh, làm xét nghiệm thành phần được.”
“Mất bao lâu?”
“Gửi mẫu xong khoảng một tuần.”
“Được.”
“Còn nữa.” Tôi nói. “Mày biết chỗ nào bán camera nhỏ, khó phát hiện không?”