Con tôi lại dị ứng.
Cả khuôn mặt đỏ rực lên.
Tám tháng.
Sáu bệnh viện.
Mười một lần xét nghiệm máu.
Tôi kiêng sữa bò, trứng, hải sản, đậu nành. Suốt ba tháng, tôi chỉ ăn rau luộc với cơm trắng.
Vậy mà con vẫn dị ứng.
Tôi gần như sụp đổ.
Cho đến hôm đó, bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra rồi nói một câu:
“Chị ơi, tác nhân gây dị ứng không nằm ở chị.”
Tôi chết sững.
“Vậy nằm ở đâu?”
Bác sĩ nhìn tôi, không nói ngay.
Tôi hiểu ý bác sĩ.
Không nằm ở tôi, nghĩa là vấn đề không phải do chế độ ăn của tôi.
Nhưng nếu không phải do tôi, vậy là do ai?
Con tôi bú mẹ hoàn toàn.
Ít nhất là tôi vẫn luôn nghĩ như vậy.
Mỗi ngày tôi hút sữa bốn lần.
Sáu giờ sáng một lần, mười hai giờ trưa một lần, năm giờ chiều một lần, mười một giờ đêm một lần.
Từ tháng thứ hai, đầu ti của tôi đã bắt đầu nứt nẻ.
Nứt thì bôi kem, bôi xong lại tiếp tục hút.
Có lần nứt sâu quá, máu lẫn cả vào sữa.
Bình sữa đó tôi đổ đi.
Tiếc đến đau lòng cả ngày.
Mẹ chồng nhìn thấy.
“Có gì đâu, đổ thì đổ thôi.”
Giọng bà rất nhẹ.
Nhẹ như thể tôi vừa đổ đi một cốc nước lọc.
Tôi không nói gì.
Mẹ chồng dọn đến từ tháng thứ hai sau khi con tôi chào đời.
Bà nói là đến giúp trông cháu.
Ban ngày tôi đi làm, tối về chăm con.
Ban ngày mẹ chồng chăm.
Sữa tôi hút xong để trong tủ lạnh, ban ngày mẹ chồng hâm nóng rồi cho con uống.
Quy trình này kéo dài suốt tám tháng.
Từ tháng thứ ba, con bắt đầu bị chàm.
Mặt, cổ, bụng.
Đỏ từng mảng.
Ngứa.
Con khóc suốt đêm.
Tôi ôm con, khóc đến khàn cả giọng, vậy mà thằng bé vẫn cào mặt mình.
Tôi đưa con đi khám.
Bác sĩ nói là dị ứng đạm.
Bảo tôi kiêng ăn.
Tôi kiêng.
Không uống sữa bò.
Không ăn trứng.
Không đụng đến hải sản.
Đến cả đậu nành tôi cũng bỏ.
Ba tháng liền, tôi chỉ ăn rau luộc nước trắng với cơm trắng.
Có lần đói đến tụt đường huyết, tôi ngồi xổm dưới đất, không đứng dậy nổi.
Mẹ chồng đi ngang qua, liếc một cái.
“Cô cũng yếu đuối quá đấy.”
Tôi không nói gì.
Kiêng ba tháng, con vẫn dị ứng.
Tôi đổi bệnh viện.
Rồi lại đổi thêm bệnh viện nữa.
Sáu bệnh viện.
Mười một lần xét nghiệm máu.
Tác nhân dị ứng được kiểm tra đi kiểm tra lại.
Lần cuối cùng, bác sĩ nhìn danh sách kiêng ăn của tôi, khẽ nhíu mày.
“Chị kiêng nghiêm ngặt thế này sao?”
“Vâng.”
“Ba tháng rồi?”
“Vâng.”
Cô ấy lại nhìn kết quả kiểm tra của con.
“Chị ơi, tác nhân gây dị ứng không nằm ở chị.”
“Vậy nằm ở đâu?”
Cô ấy không trả lời thẳng.
“Ngoài sữa mẹ ra, bé còn ăn gì khác không?”
“Không.”
Tôi rất chắc chắn.
“Bú mẹ hoàn toàn. Mỗi ngày tôi hút sữa bốn lần, để trong tủ lạnh, ban ngày mẹ chồng hâm nóng cho bé uống.”
Bác sĩ gật đầu.
“Tôi đề nghị chị… về nhà kiểm tra kỹ xem ban ngày bé thật sự uống gì.”
Câu đó rất nhẹ.
Nhưng tôi nghe ra sức nặng trong đó.
Về đến nhà, tôi mở tủ lạnh.
Lấy bình sữa tôi hút tối qua ra.
Màu không đúng.
Sữa tôi vừa hút thường có màu trắng ngả vàng nhạt.
Còn bình trong tủ lạnh này lại hơi xám.
Tôi giơ bình lên, soi dưới ánh đèn rất lâu.
Đây không phải sữa của tôi.
Tôi không làm ầm lên.
Tôi đặt bình sữa đó lại vào tủ lạnh.
Đứng trong bếp, tim đập rất nhanh.
Có lẽ là tôi nhìn nhầm.
Có lẽ là do ánh sáng.
Có lẽ để lạnh rồi màu sữa sẽ thay đổi.
Tôi tự tìm cho mình ba lý do.
Nhưng câu nói của bác sĩ cứ vang lên bên tai:
“Về nhà kiểm tra kỹ xem ban ngày bé thật sự uống gì.”
Tối hôm đó, tôi chờ mẹ chồng ngủ.
Một giờ sáng, tôi đi vào bếp.
Mở tủ lạnh.
Lấy bình sữa mới hút hôm nay ra.
Lại lấy bình còn dư ban ngày ra.
Đặt cạnh nhau.
Màu khác hẳn.
Bình tôi mới hút có màu trắng ngả vàng nhạt, phía trên có một lớp chất béo mỏng.
Bình trong tủ lạnh thì xám xám, đều màu, không tách lớp.
Đây không phải sữa mẹ.
Tôi ngồi xổm xuống.