Ngẩn người ra ba giây.
Môi mím chặt thành một đường thẳng tắp.
Cố Lâm đến cuối cùng.
Bên ngoài bộ đồ phẫu thuật khoác tạm một chiếc áo măng tô, việc đầu tiên khi bước vào không phải là nhìn người, mà là rút ngay tập bệnh án ở đầu giường.
Lật được hai trang, ngón tay dừng lại ở phần ghi chép rửa dạ dày.
“Thuốc ngủ, Alprazolam, mười sáu viên.” Nó ngẩng đầu nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe, nhưng giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh của một bác sĩ chuyên nghiệp: “Chậm hai mươi phút nữa thì không cứu kịp.”
Bốn cậu con trai đứng trong phòng bệnh.
Không ai mở lời.
Tôi đưa điện thoại của Niệm An cho chúng nó.
Đưa cả cuốn nhật ký.
“Xem đi.”
Thẩm Tranh cầm điện thoại trước tiên, lướt đọc khoảng hai phút, nét mặt cứ thế lạnh dần, lạnh đến thấu xương.
Nó đưa điện thoại cho Hoắc Quyết.
Hoắc Quyết đọc xong liền chụp màn hình toàn bộ lịch sử trò chuyện, gửi sang máy mình.
Bùi Nhung nhận lấy cuốn nhật ký.
Lật đến trang “Tát mình hai cái”, khớp xương ngón tay cái của nó phát ra một tiếng “rắc”.
Cố Lâm đọc xong bệnh án, bước đến bên cửa sổ, quay lưng lại với tất cả mọi người, đứng im lặng nửa phút.
Khi quay lại, trên mặt nó không còn bất kỳ biểu cảm nào.
Đó là biểu cảm của nó trước khi bước lên bàn phẫu thuật.
“Mẹ,” Thẩm Tranh là người lên tiếng đầu tiên, giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ như rít qua kẽ răng, “Cái trường này, tên là Trung học Khởi Minh đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Thầy Chủ nhiệm khối, họ Chu?”
“Chu Đức Minh. Con trai ông ta là Chu Tử Hiên.”
“Giáo viên chủ nhiệm Tiền Tuệ Phương. Người bảo Niệm An có bốn anh trai bốn họ, còn mẹ nó là hạng gái đi làm bồ nhí.”
Khóe miệng Thẩm Tranh nhếch lên một cái.
Không phải là cười.
Đó là một sự vặn vẹo sau khi kiềm chế đến cực điểm.
“Bốn cái họ,” nó hạ giọng, “Cô ta nói đúng đấy chứ.”
Nó rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Thư ký Vương. Trung học Khởi Minh, điều tra ngay tư cách pháp nhân, nguồn vốn và toàn bộ các bên liên quan của trường này. Trong vòng một giờ gửi vào email cho tôi.”
Hoắc Quyết cũng lấy điện thoại ra.
“Trợ lý Lý, dời toàn bộ lịch ra tòa ngày mai của tôi, hoãn hết lại. Chuẩn bị một mẫu hồ sơ đề nghị khởi tố hình sự về tội bạo lực học đường. Đúng vậy, nạn nhân là trẻ vị thành niên.”
Bùi Nhung không gọi điện.
Nó ngồi xổm xuống, tém lại góc chăn cho Niệm An.
Khi ngón tay chạm vào cánh tay con bé, nó dừng lại ở những vết sẹo đang đóng vảy.
“Tiểu Ngũ,” Nó gọi tên thân mật của Niệm An, giọng trầm khàn, “Anh Ba về rồi.”
Cố Lâm thì đã ra ngoài.
Từ hành lang vọng vào giọng nói của nó: “Chuyển viện. Chuyển lên Bệnh viện Tỉnh, khoa của tôi. Làm lại toàn bộ các xét nghiệm, sắp xếp hội chẩn với khoa Tâm thần ngay.”
Tôi đứng giữa phòng bệnh, nhìn bốn đứa con trai của mình.
Chúng không phải con ruột của tôi.
Hơn hai mươi năm trước, tôi nhặt được Thẩm Tranh 3 tuổi ở công trường, nhặt được Hoắc Quyết bị vứt bỏ ở nhà ga, đón Bùi Nhung từ trại trẻ mồ côi về, và nhận lấy Cố Lâm bị nhét trong một thùng giấy ngoài hành lang bệnh viện.
Bốn đứa trẻ, mang bốn dòng họ.
Một mình tôi mở quán mì, thức khuya dậy sớm, khó nhọc nuôi chúng khôn lớn.
Tôi không đổi họ của chúng.
Vì đó là thứ cuối cùng mà bố mẹ ruột để lại cho chúng.
Về sau, ông trời cũng có mắt.
Bốn đứa con trai đều thành đạt. Thành đạt đến mức chính chúng nó cũng cảm thấy áy náy.
Chúng mua nhà cho tôi, tôi không ở. Mua xe cho tôi, tôi không đi.
Tôi chỉ muốn giữ lấy quán mì, ở cạnh Niệm An, chờ con bé thi đại học.
Niệm An là đứa con ruột duy nhất của tôi.
Bốn người anh trai coi con bé như bảo bối sinh tử.
Hồi nhỏ ai dám làm con bé khóc, bốn đứa sẽ luân phiên đến tận cửa đòi lại công bằng.
Sau này, chúng lần lượt đến các thành phố lớn để gây dựng sự nghiệp. Niệm An bảo “Các anh đừng lo, em lớn rồi”, thế là chúng tin.