Tôi cũng tin.
Bây giờ, Niệm An đang nằm trên giường bệnh, dạ dày vừa bị rửa sạch, trên cánh tay chi chít vết tự rạch, trong nhật ký viết “Con không muốn sống nữa”.
Con bé đã giấu tất cả mọi người suốt hai tháng trời.
Bởi vì nó sợ mang đến rắc rối cho cái gia đình này.
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Thẩm Tranh.”
Nó quay đầu lại.
“Những lời cô Tiền Tuệ Phương đó nói, con đều thấy rồi đấy. Bốn anh trai bốn họ, mẹ nó là hạng gái đi làm bồ nhí.”
“Thái độ của nhà trường là ‘trò đùa trẻ con, đừng xé ra to chuyện’.”
“Ba ngày trước kỳ thi đại học, ép con gái mẹ đến mức phải uống thuốc tự tử.”
“Bây giờ mẹ không muốn ‘xé ra to chuyện’ nữa.”
“Mẹ muốn cho bọn họ biết, bốn cái họ này, rốt cuộc có ý nghĩa gì.”
Thẩm Tranh nhìn tôi.
Sau đó nó mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo.
“Mẹ, chuyện này không cần mẹ phải bận tâm.”
Nó giơ điện thoại lên, trên màn hình là email vừa nhận được.
“Nhà tài trợ chính của Trung học Khởi Minh là Tập đoàn Giáo dục Thịnh Viễn.”
“Công ty mẹ của Giáo dục Thịnh Viễn là Quỹ Đầu tư Hoa Lâm.”
“Cổ đông lớn nhất của Quỹ Đầu tư Hoa Lâm, là Tập đoàn Thẩm thị.”
Nó nhìn tôi.
“Khu giảng đường của bọn họ, là do tiền của con xây nên đấy.”
【CHƯƠNG 3】
Chín giờ sáng, tôi túc trực trong phòng bệnh.
Niệm An đã được chuyển lên khoa của Cố Lâm ở Bệnh viện Tỉnh, và đã được kiểm tra toàn diện lại từ đầu.
Con bé tỉnh lại một lần, nhìn thấy tôi, môi mấp máy gọi một tiếng “Mẹ”.
Tôi vuốt tóc con.
“Đừng nghĩ ngợi gì cả, ngủ đi con.”
Con bé lại nhắm mắt.
Nó không biết bốn anh trai đều đã trở về.
Điện thoại rung.
Tin nhắn của Thẩm Tranh: 「Chu Đức Minh đến bệnh viện rồi. Đang ở sảnh tầng một.」
Tôi cau mày.
Làm sao ông ta biết Niệm An chuyển viện?
Tin nhắn tiếp theo: 「Ông ta tự dò la được, xách theo một giỏ hoa quả, chắc là đến để bịt miệng. Mẹ có muốn gặp không?」
Tôi nhắn lại: 「Bảo ông ta lên đây.」
Tôi muốn tận mắt xem kẻ đã ép con gái tôi uống thuốc ngủ mang bộ mặt nào.
Năm phút sau, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Chu Đức Minh trạc ngoài năm mươi, dáng người phát tướng, kiểu tóc hói xịt đầy keo, áo khoác gió mở phanh, chiếc áo polo bên trong cài kín mít đến tận cúc trên cùng.
Trên tay xách một giỏ hoa quả bọc giấy bóng kính, tem siêu thị còn chưa bóc.
“Chị Diệp,” vừa bước vào ông ta đã nặn ra nụ cười, “Nghe nói cháu nó chuyển viện, tôi đặc biệt đến thăm.”
Ông ta đặt giỏ hoa quả lên tủ đầu giường, liếc nhìn Niệm An trên giường bệnh, kiểm soát biểu cảm cực kỳ chuẩn xác – sự lo lắng và quan tâm vừa đủ độ.
“Bọn trẻ còn nhỏ dại, nghĩ quẩn, haizz.” Ông ta lắc đầu, “Nhà trường cũng có trách nhiệm, tôi đại diện cho nhà trường xin lỗi gia đình trước.”
Lúc nói bốn chữ “đại diện nhà trường”, ông ta cố ý cao giọng hơn một chút.
Như thể nhắc nhở tôi rằng ông ta là người của “nhà trường”, có tổ chức chống lưng.
Tôi vẫn ngồi trên ghế, không đứng dậy.
“Thầy Chu, con gái tôi tại sao lại nghĩ quẩn, thầy biết không?”
“Cái này…” Ông ta kéo một cái ghế ngồi xuống, “Bọn trẻ mà, bạn bè chơi với nhau có lúc va chạm, áp lực thi đại học lại lớn…”
“Con trai thầy, Chu Tử Hiên, đã viết số điện thoại của con bé lên tường nhà vệ sinh nam, kèm theo ba chữ: ‘Một lần năm trăm’.”
Nụ cười của Chu Đức Minh cứng đờ mất nửa giây.
Nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Chuyện này tôi đã nắm được, chỉ là mấy đứa con trai không hiểu chuyện, đùa hơi quá trớn. Tôi đã giáo dục cháu nó rồi, chị cứ yên tâm…”
“Tiền Tuệ Phương đứng trước cả lớp nói rằng con gái tôi có bốn anh trai bốn họ, mẹ nó là hạng đàn bà chuyên đi làm bồ nhí.”
“Chuyện này…”
“Con gái tôi đến tìm thầy mách, thầy nói ‘trẻ con đùa giỡn, đừng xé ra to chuyện’.”
“Con bé tìm Hiệu trưởng, Hiệu trưởng bảo sẽ điều tra. Ngày hôm sau Tiền Tuệ Phương lại càng làm càn thêm trước lớp.”