“Hôm nay Chu Tử Hiên chặn mình ở sân thể dục, nói thích mình, muốn mình làm bạn gái cậu ta. Mình bảo không thích, cậu ta liền bỏ đi.”
Ngày 15 tháng 3.
“Tiểu Vũ – người bạn thân nhất của mình hôm nay đã hủy kết bạn với mình. Hỏi lý do thì cậu ấy bảo có người gửi ảnh của mình vào nhóm, bảo là do mình gửi cho đám con trai. Không phải mình gửi. Mình chưa bao giờ chụp những bức ảnh như vậy.”
Ngày 18 tháng 3.
“Hôm nay trong giờ học, cô Tiền gọi tên mình, hỏi bố mình là ai. Mình bảo không có bố. Cô ta cười khẩy, nói ‘Không có bố mà bốn người anh mang bốn họ, bản lĩnh của mẹ em cũng lớn thật’. Cả lớp đều cười.”
Ngày 20 tháng 3.
“Trên bàn học bị ai đó dùng bút dạ viết hai chữ bậy bạ. Không lau sạch được. Mình đành lấy sách che lại.”
Ngày 25 tháng 3.
“Chu Tử Hiên viết số điện thoại của mình lên tường nhà vệ sinh nam, kèm theo ba chữ: ‘Một lần năm trăm’. Lúc học thể dục có mấy đứa con trai huýt sáo trêu ghẹo mình.”
Ngày 1 tháng 4.
“Đến phòng Giáo vụ tìm thầy Chu. Thầy ấy bảo đây là chuyện đùa giỡn giữa bạn bè, bảo mình nên rộng lượng một chút. Thầy ấy còn bảo, nếu mình tiếp tục làm ầm lên, ảnh hưởng đến danh tiếng nhà trường thì sẽ kỷ luật mình.
Mình quên mất, thầy ấy là bố của Chu Tử Hiên.”
Ngày 5 tháng 4.
“Thầy Hiệu trưởng nói sẽ điều tra.”
Ngày 7 tháng 4.
“Cô Tiền nói trong giờ học: ‘Có những người không đứng đắn thì thôi đi, lại còn đi mách lẻo khắp nơi, sau này lấy chồng cũng mang cái đức hạnh đó, y hệt mẹ nó’.
Không có ai điều tra cả. Tiểu Vũ đi ngang qua mình thì cố tình đi đường vòng.”
Ngày 10 tháng 4.
“Hôm nay có ai đó đặt đinh mũ trên ghế của mình.
Lúc nó cắm vào đùi, mình không kêu lên.
Rất đau. Nhưng nếu mình kêu, bọn họ lại cười nhạo.”
Ngày 15 tháng 4.
“Mẹ hỏi mình sao lại gầy đi. Mình bảo do học tập căng thẳng.
Anh cả gọi điện hỏi thi cuối kỳ thế nào, mình bảo cũng tạm.
Mình đã lừa dối tất cả mọi người.”
Ngày 20 tháng 4.
“Hôm nay tan học bị chặn trong ngõ. Ba đứa con gái. Tát mình hai cái, bảo mình quyến rũ bạn trai bọn nó. Mình không hề làm.
Mặt sưng lên, nhưng mình dùng tóc che lại. Mẹ không nhận ra.”
Nhật ký đứt đoạn tại đây.
Trang cuối cùng, chỉ có đúng ba dòng chữ.
“Con không muốn đi học nữa.”
“Con không muốn sống nữa.”
“Con xin lỗi mẹ.”
Cuốn nhật ký tuột khỏi tay tôi, rơi xuống đất.
Tôi nhặt lên, ôm chặt vào lòng.
Móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, ướt đẫm mồ hôi.
Tôi cứ ngỡ con bé chỉ bị áp lực học hành.
Tôi cứ ngỡ con bé chỉ là tuổi dậy thì không thích nói chuyện.
Tôi ngày ngày thức khuya dậy sớm bán mì, cứ tưởng kiếm đủ tiền đóng học cho con đã là sự bảo vệ tốt nhất.
Con bé bị đánh, bị làm nhục, bị ép đến bước đường cùng, vậy mà không nói với tôi nửa lời.
Bởi vì con bé biết tôi một mình nuôi năm đứa con vất vả thế nào.
Nó không muốn làm phiền tôi.
Khi trời vừa hửng sáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang.
Không phải của một người.
Thẩm Tranh bước vào đầu tiên.
Áo vest vẫn chưa thay, hai cúc áo sơ mi trên cùng mở bung, dáng vẻ giống như vừa bước thẳng từ máy bay xuống. Phía sau theo hai người mặc vest đen, bị nó giơ tay chặn lại ngoài cửa.
Nó nhìn Niệm An trên giường bệnh một cái.
Không nói gì.
Cơ hàm hơi giật giật, căng cứng.
Hoắc Quyết đến thứ hai.
Vẫn mặc nguyên bộ vest màu xanh sẫm ở phiên tòa, cúc tay áo còn chưa kịp cài. Nó bước đến bên giường, cúi xuống, nhìn thấy những vết máu rớm ra từ vết cào xé trên cánh tay Niệm An.
Bàn tay nó khựng lại phía trên cánh tay con bé, dừng rất lâu, không dám chạm vào.
Rồi từ từ thu tay lại, nắm chặt thành đấm.
Bùi Nhung bước vào thứ ba.
Mặc áo khoác nỉ đen có mũ, những đường nét trên khuôn mặt sắc lẹm, lạnh lùng. Vừa bước vào cửa, nó đưa mắt quét một vòng quanh phòng, rồi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Niệm An.