“Cả lớp lại bật cười.”
Khóe miệng Niệm An khẽ nhếch lên, không phải nụ cười, mà giống như bị thứ gì đó giật mạnh.
“Mẹ, mẹ biết điều khó chịu nhất là gì không?”
“Không phải là bị chửi bới.”
“Mà là tất cả mọi người đều cho rằng đó là sự thật.”
Tôi với tay lấy chiếc điện thoại ở gối của con.
Con bé không cản.
Tôi mở WeChat, nhìn thấy một nhóm chat: 「Nhóm học tập lớp 12-3 trường Khởi Minh」.
Hàng trăm tin nhắn.
“Diệp Niệm An, đêm qua mẹ mày lại đi tìm ông bố nào thế?”
“Bốn anh trai bốn ông bố, mẹ mày thích sưu tầm đồ cổ à?”
“Nghe nói mày từ chối Chu Tử Hiên? Mày tưởng mày thanh cao lắm sao? Gen di truyền của mẹ mày thì chạy đi đâu được.”
Kèm theo là bức ảnh của Niệm An bị ghép với những dòng chữ tục tĩu không thể chấp nhận được.
Tay tôi bắt đầu run lẩy bẩy.
Vuốt lên trên, vẫn còn nữa.
Vuốt suốt ba phút, từ đầu đến cuối, không có lấy một người nào đứng ra nói một lời công bằng.
“Mẹ.” Giọng Niệm An vang lên, nghe nghèn nghẹn như bị ngăn cách bởi một lớp nước.
“Đừng xem nữa.”
“Mẹ xem rồi sẽ buồn đấy.”
Con bé đang nằm trên giường bệnh giành giật sự sống, vậy mà vẫn lo tôi sẽ buồn.
Tôi tắt điện thoại, đặt lên đùi.
Ngồi im lặng suốt ba mươi giây.
Sau đó tôi đứng dậy, đi ra hành lang.
Một bóng đèn trên hành lang bị hỏng, nhấp nháy liên tục.
Tôi bấm số gọi cuộc điện thoại đầu tiên.
Chuông đổ một tiếng là có người bắt máy.
“Mẹ.”
Giọng Thẩm Tranh vang lên từ đầu dây bên kia, vững vàng, trầm tĩnh.
“Em gái con xảy ra chuyện rồi.”
Tôi nói. Giọng rất bình thản, đến mức chính tôi cũng thấy bất ngờ.
Bên kia im lặng hai giây.
“Mẹ nói đi.”
“Con bé uống thuốc ngủ. Đang rửa dạ dày trong phòng cấp cứu. Nguyên nhân là bị tung tin đồn dâm ô, bị bạo lực học đường, bị cô giáo chủ nhiệm làm nhục trước lớp.”
Tiếng hít thở trong điện thoại nặng nề hơn một nhịp.
“Trường tên gì?”
“Trung học Khởi Minh.”
“Con biết rồi. Con sẽ đặt chuyến bay ngay.”
Nó cúp máy.
Cuộc điện thoại thứ hai được gọi đi.
Lúc Hoắc Quyết bắt máy, âm thanh nền còn có tiếng gõ búa của thẩm phán – nó đang ở phiên tòa.
“Mẹ?”
“Niệm An xảy ra chuyện rồi.”
Im lặng.
Sau đó, tiếng búa thẩm phán biến mất.
“Con về ngay.”
Cuộc gọi thứ ba.
Chỗ Bùi Nhung tín hiệu không được tốt lắm, có tiếng gió rít, giống như đang ở ngoài trời.
“Mẹ?”
“Em gái con bị người ta ép đến mức phải uống thuốc ngủ.”
Bên kia vang lên một tiếng thở hắt ra thật mạnh.
“Kẻ nào làm?”
“Về rồi nói.”
“Tối nay con có mặt.”
Cuộc gọi thứ tư.
Cố Lâm đang trong phòng phẫu thuật.
Người bắt máy là trợ lý của nó.
“Dì Diệp ạ? Bác sĩ Cố đang mổ…”
“Bảo nó nghe máy.”
Đầu dây bên kia ngập ngừng một lát, nhưng rồi vẫn đi gọi.
Ba mươi giây sau, giọng Cố Lâm vang lên, hơi nghẹt vì đang đeo khẩu trang.
“Mẹ, sao vậy?”
“Niệm An uống thuốc tự tử rồi. Hiện đang ở Bệnh viện Nhân dân số 1 của thành phố.”
Bên kia bặt vô âm tín.
Năm giây sau.
“Bảo Phó chủ nhiệm Lưu đóng vết mổ. Con đặt chuyến bay gần nhất đây.”
Cúp máy.
Tôi dựa lưng vào tường hành lang, gáy tựa vào lớp gạch men lạnh lẽo, nhắm nghiền mắt.
Lòng bàn chân lạnh buốt, chiếc giày gãy gót vẫn nằm chỏng chơ ngoài cửa phòng cấp cứu.
Màn hình điện thoại sáng lên bốn lần.
Bốn bức ảnh chụp màn hình vé máy bay điện tử.
Từ Bắc Kinh, Thượng Hải, Tây Nam và Quảng Châu, từ bốn phương hướng, cùng bay về một thành phố.
Chuyến bay sớm nhất, 5 giờ sáng hạ cánh.
【CHƯƠNG 2】
Bốn giờ sáng, tôi ngồi trong phòng bệnh không chợp mắt được chút nào.
Niệm An đã ngủ. Tác dụng của thuốc khiến nhịp thở của con bé đều đặn hơn, nhưng hàng lông mày vẫn nhíu chặt, cuộn thành một nút thắt không sao gỡ nổi.
Tôi lục cặp sách của con bé.
Dưới cùng của chồng sách giáo khoa, đè lên một cuốn nhật ký.
Không có khóa. Có lẽ con bé đã không còn quan tâm nữa.
Mở trang đầu tiên. Ngày tháng là hai tháng trước.
Ngày 12 tháng 3.