Chương 1

805 từ

Ba ngày trước kỳ thi đại học, con gái tôi đã nuốt trọn một lọ thuốc ngủ.

Nguyên nhân là vì con bé từ chối lời tỏ tình của con trai thầy Chủ nhiệm khối, sau đó bị nó tung tin đồn bậy bạ, bôi nhọ nhân phẩm khắp trường.

Cô giáo chủ nhiệm còn đứng trước cả lớp cười cợt nói: “Bốn đứa anh trai mang bốn họ khác nhau, mẹ cô chắc chắn là loại đàn bà chuyên đi làm bồ nhí cho người ta.”

Nhà trường giải thích rằng đó chỉ là trò đùa của trẻ con, bảo tôi đừng xé ra to chuyện.

Đêm đó, tôi gọi bốn cuộc điện thoại.

Ngày hôm sau, bốn chiếc Maybach đỗ chặn kín cổng trường.

Thầy hiệu trưởng nhìn rõ những người bước xuống xe, hai chân liền bủn rủn.

【CHƯƠNG 1】

Ánh đèn phòng cấp cứu trắng lóa đến chói mắt.

Lúc chạy dọc hành lang, gót giày tôi bị gãy, tôi đi chân trần dẫm lên nền gạch, cái lạnh buốt truyền từ lòng bàn chân chạy thẳng lên tận tim.

Cô y tá chặn tôi lại: “Người nhà khoan hãy vào, đang rửa dạ dày.”

Tôi gạt phăng tay cô ấy ra.

Khoảnh khắc tấm rèm kéo ra, tôi nhìn thấy Niệm An.

Đứa con gái mười bảy tuổi của tôi đang cuộn tròn trên giường bệnh, ống thông cắm thẳng vào miệng, thứ được hút ra còn vương theo những tia máu. Con bé co rúm lại, gầy gò đến xót xa. Ống tay áo đồng phục xắn lên, trên cánh tay chi chít những vết máu do móng tay tự cào cấu.

Vết mới đè lên vết cũ, vết nọ chồng lên vết kia.

Hai chân tôi lập tức nhũn ra.

“Niệm An…”

Con bé không có phản ứng gì, đồng tử dại đi, cứ đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

Bác sĩ kéo tôi ra ngoài: “Thuốc ngủ Alprazolam, uống hơn nửa lọ. May mà đưa đến kịp, đã rửa dạ dày, tạm thời qua cơn nguy kịch. Nhưng trạng thái tinh thần của con bé rất tệ, phụ huynh các người rốt cuộc đã làm gì…”

“Tôi không biết.” Tôi ôm lấy mặt, mười ngón tay bấu chặt vào da đầu, giọng nói nghẹn ngào rít qua kẽ răng, “Tôi thực sự không biết gì cả.”

Sau khi rửa dạ dày, Niệm An được đưa về phòng bệnh thường.

Tôi ngồi bên giường, nắm lấy tay con.

Bàn tay con bé lạnh ngắt, gầy đến mức sờ rõ từng đốt xương.

“Niệm An,” tôi cúi người, áp má vào mu bàn tay con, những giọt nước mắt nóng hổi rơi rớt trên da thịt con bé, “Nói cho mẹ biết được không? Tại sao lại làm vậy?”

Môi con bé mấp máy, nhưng không phát ra tiếng.

Tôi vẫn chờ đợi.

Tiếng dung dịch truyền từng giọt lách tách vào ống nhựa lấp đầy không gian im lặng của căn phòng.

“Nói ra thì có ích gì không?”

Cuối cùng con bé cũng lên tiếng. Giọng rất khẽ, như phải dùng hết sức lực mới rặn ra được từ cuống họng.

“Cả trường đều gọi con là ‘đứa con của tiểu tam’.”

“Đến cả giáo viên cũng hùa vào cười nhạo.”

Máu trong người tôi như sôi lên bốc thẳng lên đỉnh đầu.

“Kẻ nào… Kẻ nào bắt đầu chuyện này?”

Niệm An quay mặt sang nhìn tôi. Đứa trẻ mười bảy tuổi, trong mắt không có một giọt lệ, khô khốc và trống rỗng đến đáng sợ.

“Cô giáo chủ nhiệm Tiền Tuệ Phương.”

“Cô ta nói trước lớp, con có bốn người anh trai mang bốn họ khác nhau, nói mẹ là ‘loại đàn bà chuyên đi làm bồ nhí cho người ta’.”

“Cả lớp đều bật cười. Từ hôm đó, không ai nói chuyện với con nữa. Trên bàn học ngày nào cũng có giấy chửi rủa.”

Khi nói những lời này, con bé không khóc, không run rẩy.

Cứ như đang kể chuyện của một người nào khác.

Ngược lại, toàn thân tôi lại run lên bần bật, không sao kiểm soát nổi.

“Tại sao không nói với mẹ?”

“Con đã tìm gặp thầy Chủ nhiệm khối.”

Mắt Niệm An cụp xuống.

“Tin đồn bậy bạ đó là do con trai thầy ấy, Chu Tử Hiên, tung ra, vì con đã từ chối cậu ta. Con đi mách thầy, thầy Chu bảo ‘Trẻ con đùa nhau thôi, đừng có xé ra to chuyện’.”

“Sau đó con đi tìm thầy Hiệu trưởng. Thầy nói sẽ xử lý. Nhưng hôm sau, cô Tiền Tuệ Phương lại mỉa mai trước lớp: ‘Có những người không lo học, chỉ chuyên đi mách lẻo, đúng là bản tính giống hệt mẹ nó, có tố chất làm bồ nhí.'”

0%