Chương 5

804 từ

Tuy nói vậy, nhưng bà vẫn buông em gái ra, từng bước đi tới đó.

Rồi dùng tay bới tuyết.

“Nếu con dám gạt chúng ta, mẹ sẽ không cần con nữa! Mẹ sẽ để con quên hẳn chúng ta…”

Lời còn chưa nói hết, chiếc áo giữ nhiệt màu hồng đã lộ ra.

Sau đó…

Là gương mặt tôi.

Mẹ quỳ bên hố, như thể bị tuyết dính chặt lại.

Rồi bà từng chút từng chút gạt những lớp tuyết vụn ra.

Đầu tiên là chiếc áo giữ nhiệt màu hồng đã bạc màu, phần cổ áo còn có con vịt nhỏ mà năm ngoái tôi năn nỉ mẹ thêu cho.

Sau đó là mái tóc xõa tung, đóng đầy băng li ti, dính vào gò má trắng bệch của tôi.

Tôi nhắm mắt.

Trên lông mi phủ một lớp sương giá, môi tím tái bất thường.

“Thi… Ý?”

Giọng mẹ rất khẽ, như sợ đánh thức tôi.

Bà đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mặt tôi.

Rất lạnh.

Rất cứng.

Bàn tay ấy như bị bỏng mà rụt phắt lại.

Nhưng ngay giây sau, bà lại vươn tay túm lấy vai tôi, dùng sức lay mạnh.

“Lâm Thi Ý! Con đứng dậy cho mẹ!”

Đầu tôi lắc lư theo động tác của bà, cổ mềm nhũn không chút sức lực.

“Giả vờ! Con giả vờ tiếp đi! Con tưởng làm vậy là dọa được chúng ta à? Mẹ nói cho con biết, không có cửa đâu! Dậy! Con dậy ngay cho mẹ nghe thấy không!”

Bố lao tới đẩy mẹ ra, cúi người đưa tay dò dưới mũi tôi.

Xung quanh như bị ai nhấn nút tắt tiếng.

Tay bố treo lơ lửng ở đó rất lâu, không động đậy.

Cho đến khi lưng ông từ từ cong xuống, cuối cùng quỳ sụp trên nền tuyết.

Mẹ ngồi đờ trong tuyết, nhìn bố rồi lại nhìn tôi.

Bà muốn nói gì đó, nhưng không mở miệng nổi.

“Sao có thể chứ? Thi Ý của tôi đã mười bảy tuổi rồi. Con đường về nhà này nó đã đi suốt mười bảy năm. Sao nó lại không về nhà được chứ?”

Bà đột nhiên bò tới, ôm chặt tôi vào lòng, áp gò má ấm nóng của mình vào gương mặt lạnh buốt của tôi.

Hai tay bà điên cuồng xoa cánh tay tôi, lưng tôi.

“Lạnh… có phải con lạnh lắm không? Mẹ đến rồi, mẹ ôm con là hết lạnh rồi… Thi Ý, Thi Ý, con mở mắt nhìn mẹ đi…”

“Con gái, mẹ không trách con nữa. Mẹ sẽ không mắng con nữa. Con mở mắt ra được không?”

“Con không phải thích được mẹ ôm nhất sao? Con tỉnh lại đi, mẹ ôm con rồi này…”

Hơi ấm của mẹ làm tan lớp sương giá trên lông mi tôi.

Chúng hóa thành nước, hòa cùng nước mắt của bà, rơi xuống mặt tôi.

Nhưng tôi không thể sống lại nữa.

“Sao con không về nhà! Tại sao! Có phải có ai bắt nạt con không?”

Mẹ cuối cùng cũng bật khóc.

“Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát! Chắc chắn có người hại con tôi!”

Em gái được một thím hàng xóm bế trong lòng, bàn tay nhỏ nắm rất chặt. Chiếc mắt nút cấn vào lòng bàn tay đến đau.

Em đột nhiên giằng khỏi tay thím, chạy tới bên mẹ, kiễng chân dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt cho mẹ.

“Mẹ đừng khóc.”

Em nói nhỏ, rồi lại nhìn tôi.

“Chị ngủ rồi.”

Mẹ như bừng tỉnh vì câu nói ấy.

Bà đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào em gái.

Giống như hôm qua bà đã nhìn tôi.

“Ngủ rồi? Nó chết rồi! Bị con hại chết rồi! Hôm qua tại sao con lại đòi chị chơi trốn tìm với con? Tại sao!”

Em gái sợ hãi lùi lại, mếu máo, nước mắt lưng tròng nhưng không dám khóc thành tiếng.

Bố ngẩng đôi mắt đầy tia máu lên, kéo mẹ ra khỏi người tôi.

“Em điên rồi à? Chuyện này liên quan gì đến Lạc Lạc!”

“Sao lại không liên quan!”

Mẹ như phát điên chỉ vào em gái.

“Nếu không phải nó cứ đòi chơi, nếu không phải nó trốn rồi bị lạc, sao em lại để Thi Ý một mình ở đây! Thi Ý của em… Thi Ý của em mới mười bảy tuổi…”

Bà mềm nhũn ngã xuống, đấm vào nền tuyết, lời nói trở nên lộn xộn.

“Là lỗi của em! Em không nên đánh con bé… Em không nên bỏ nó lại đây một mình! Nó bị bệnh mà, nó không kiểm soát được… Là em giết con bé! Là em…”

Chưa nói hết, mẹ đã trợn mắt ngất đi.

0%