Chương 4

819 từ

“Ôi, trẻ con bị bệnh mà. Nhà cô cũng thông cảm thêm…”

“Thông cảm?” Mẹ đột nhiên cao giọng. “Thông cảm nữa thì nó leo lên đầu lên cổ tôi mất! Lần này nhất định phải cho nó nhớ đời!”

Tôi lặng lẽ đi sau mẹ, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống.

Thì ra trong lòng mẹ, tôi là như vậy.

Dưới cây hòe già ở đầu làng đã có rất nhiều người tụ tập.

Trên thân cây hòe buộc dải vải đỏ.

Bàn cúng đã bày xong, hương nến và đồ cúng tỏa khói mỏng trong ánh sáng buổi sớm.

Ánh mắt mẹ đảo khắp đám đông, sắc mặt càng lúc càng sa sầm.

“Sao nó không ở đây?”

“Có khi nó trốn không dám ra thôi. Cúng tổ tiên xong thì đi từng nhà tìm. Tôi không tin nó chui xuống đất được.”

Tôi chớp mắt.

Bố mẹ ơi, con đang ở ngay trong cái hố sau cây hòe lớn này mà.

Nghi lễ cúng tổ tiên bắt đầu.

Trưởng làng đọc lời cầu phúc, mọi người lần lượt lên thắp hương.

Mẹ cúi đầu lơ đãng.

Đến khi dây pháo được kéo ra giữa khoảng đất trống, trải dài một màu đỏ trên nền tuyết.

Ngay lúc chuẩn bị châm lửa—

“Khoan đã!”

Mẹ đột nhiên lên tiếng.

Tất cả mọi người đều nhìn bà.

“Thi Ý nhà tôi vẫn chưa đến.”

Giọng bà hơi khô.

“Việc lớn thế này, cả nhà phải có mặt đầy đủ.”

Tôi hơi nheo mắt.

Quả nhiên mẹ vẫn còn nhớ tới tôi.

“Biết đâu con bé đang quanh đây nhìn thôi? Đốt trước đi, đừng lỡ giờ lành.”

“Nhưng…”

“Mẹ.”

Em gái đột nhiên kéo nhẹ vạt áo mẹ. Tay còn lại chỉ về phía cái hố nông bị tuyết che gần đó.

“Hôm qua chị… có phải ở đó không?”

Mẹ nhìn theo hướng tay em chỉ.

Dưới đáy hố hình như có thứ gì đó.

Bố cũng nhìn thấy.

Ông nhíu mày đi tới, phủi lớp tuyết mỏng bên trên.

Là áo len và áo khoác tôi cởi ra tối qua.

Chúng đã đông cứng.

Tay bố dừng giữa không trung. Mẹ cũng bước tới.

Bà nhìn chằm chằm đống quần áo vài giây, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía.

Cánh đồng tuyết trắng xóa, trống trải không một bóng người.

Em gái nắm chặt chiếc mắt nút trong tay, nhỏ giọng hỏi:

“Chị cởi áo ra… không lạnh sao?”

Bố nhặt chiếc áo len của tôi lên, đứng yên tại chỗ.

“Con nhỏ chết tiệt này ném quần áo ở đây là có ý gì? Học người ta diễn khổ nhục kế à?”

Mẹ bước tới giật chiếc áo len khỏi tay bố, giũ mạnh.

Những mảnh băng vụn rơi lả tả.

“Tưởng ném quần áo ở đây là chúng ta sẽ đau lòng à? Tưởng chúng ta sẽ đi khắp nơi tìm nó à? Mơ đi! Có chết cóng cũng là nó đáng đời! Đúng là không hiểu chuyện!”

Nhưng mặt bố đã trắng bệch.

“Tối qua… con bé không phải ở đây suốt đấy chứ?”

Động tác của mẹ khựng lại, nhưng ngay sau đó bà càng dùng sức ném áo len của tôi xuống đất.

“Khổ nhục kế! Chắc chắn là khổ nhục kế! Nó muốn chúng ta lo lắng, muốn chúng ta hối hận vì hôm qua đã mắng nó! Giờ không chừng đang trốn trong nhà ai đó, nằm trên giường ấm xem chúng ta làm trò cười!”

Em gái giằng tay khỏi mẹ, cũng chạy tới bên hố, học theo bố mà bới tuyết.

Đột nhiên, em moi ra một thứ nhỏ xíu.

Là dây buộc tóc của tôi.

Em đặt dây buộc tóc và chiếc mắt nút cạnh nhau trong lòng bàn tay lạnh cứng, ngẩng đầu nhìn mẹ rồi nhìn bố.

“Của chị.”

Mẹ giật lấy dây buộc tóc, đầu ngón tay siết đến trắng bệch.

Hàng xóm xung quanh cũng nhận ra có gì đó không ổn, vây lại.

“Quần áo con bé ở đây, mà người thì không thấy? Tối qua chưa về nhà à?”

“Trời lạnh thế này, chỉ mặc áo mỏng thì đi đâu được? Không phải là…”

“Đừng nói bậy!”

Mẹ đột ngột ngắt lời.

“Nó thì có thể xảy ra chuyện gì! Nó cố ý đấy!”

Nhưng tôi thấy tay mẹ đang run.

Bố không nói nữa, bắt đầu đi quanh cây hòe tìm tôi.

Hàng xóm cũng thấy không ổn nên cùng nhau tìm.

Em gái được mẹ bế trong lòng, rồi nhỏ giọng hỏi:

“Chị cũng trốn đi rồi sao? Giống con hôm qua, trốn trong cái hố đó.”

Mẹ nghe thấy.

Bà đột nhiên đứng sững tại chỗ, ánh mắt rơi xuống cái hố.

“Thi Ý… con đừng dọa mẹ. Nếu mẹ biết con dám lừa chúng ta, mẹ nhất định đánh chết con!”

0%