Chương 3

815 từ

Bố nói nhỏ.

“Tổn thương thực thể mà lại chỉ quên em gái, không quên thứ khác à? Nó nhớ xem tivi, nhưng không nhớ đi tìm em?”

Giọng mẹ đột nhiên cao lên.

“Nó căn bản là hận chúng ta sinh đứa thứ hai! Hận chúng ta chia tình thương cho Lạc Lạc!”

Em gái bị dọa sợ, rúc vào lòng mẹ.

Mẹ lập tức dịu giọng, nhẹ nhàng vỗ lưng em.

“Không sợ, không sợ. Mẹ không nói con đâu… Lạc Lạc ngoan của mẹ…”

Bố đứng rất lâu, cuối cùng quay người rời khỏi cửa sổ.

“Đợi nó về, anh phải nói chuyện với nó.”

“Nói chuyện gì? Nói chuyện nó định hại chết em gái à?”

Mẹ cười lạnh.

“Theo em, nên đưa nó đi viện luôn đi! Dù sao nó cũng chẳng nhớ được gì. Ở đâu mà chẳng như nhau?”

Bố không đáp lại.

Tôi đứng bên cạnh, hé miệng.

“Con…”

Không có âm thanh nào phát ra.

Tôi đưa tay chạm vào vai mẹ, nhưng bàn tay xuyên qua cơ thể bà.

Thì ra tôi đã chết rồi.

Cũng tốt.

Như vậy tôi sẽ không quên nữa.

Bố ngồi suốt một đêm nhưng vẫn không thấy tôi về.

Mẹ từ phòng ngủ bước ra.

“Con nhỏ chết tiệt đó vẫn chưa về à?”

Bố ngồi bên bàn hút thuốc.

“Sáng nay anh đã hỏi mấy nhà hàng xóm rồi, đều nói không thấy nó.”

“Chắc chắn là trốn ở xó nào đó để giận dỗi chúng ta thôi.”

Mẹ ném đống chăn bẩn trong tay xuống.

“Nó chẳng phải giỏi nhất trò này sao? Hễ phạm lỗi là giả mất trí nhớ, giả ngốc, để chúng ta mềm lòng không nỡ phạt.”

“Lần này suýt hại chết Lạc Lạc, vậy mà còn dùng chiêu này? Đợi bắt nó về, xem em có đánh gãy chân nó không!”

Em gái đang ngồi trên ghế nhỏ chơi xếp hình. Nghe vậy, em ngẩng đầu lên.

“Mẹ đừng đánh chị.”

“Lạc Lạc ngoan.”

Mẹ lập tức đổi sang giọng dịu dàng.

“Chị con phạm lỗi rất lớn, suýt nữa khiến con chết cóng. Làm sai thì phải chịu phạt, biết chưa?”

Em gái nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi cúi xuống tiếp tục xếp hình.

Bố thở dài, dập điếu thuốc.

“Thị trấn cũng chỉ lớn có vậy, nó chạy đi đâu được? Chắc tối qua thấy tủi thân, chạy sang nhà ai ngủ nhờ rồi.”

Bố còn chưa nói xong, giọng lớn của thím Vương hàng xóm đã vang lên ngoài sân.

“Lão Lâm! Ra cây hòe lớn tập trung đi, chuẩn bị cúng tổ tiên rồi đốt pháo!”

Bố đáp một tiếng rồi đứng dậy.

“Lát nữa cúng tổ tiên ai cũng phải có mặt. Đợi nó đến, xem em có đánh chết nó không!”

Mẹ cũng tháo tạp dề ra. Vừa quay đầu, bà nhìn thấy con búp bê vải trên sofa vẫn chưa được khâu xong.

Đó là búp bê của tôi, là món mẹ tặng tôi.

Mấy ngày trước, em gái làm rách tay nó, bông bên trong lòi hết ra ngoài.

Mẹ đã hứa sẽ khâu lại cho tôi.

Nhưng ngay giây sau, mẹ đột nhiên bước nhanh tới, dùng hai tay kéo mạnh.

“Roẹt—”

Lớp vải vốn đã yếu lập tức rách toạc hẳn. Bông bên trong tràn ra, rơi đầy đất.

Cả người tôi run lên, muốn lao tới ngăn lại, nhưng cơ thể lại xuyên qua.

Đúng rồi, tôi đã chết rồi.

Tôi chỉ có thể đứng đó nhìn mẹ ném đống vải rách vào thùng rác.

“Lớn từng này rồi còn chơi mấy thứ trẻ con! Suốt ngày giả điên giả ngốc, coi con búp bê còn quan trọng hơn em gái!”

Mắt nút của con búp bê rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi dừng lại bên chân em gái.

Em nhặt nó lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Đi thôi.”

Bố đứng dậy.

“Biết đâu nó đang đứng gần cây hòe xem náo nhiệt.”

“Đúng! Lần này nhất định không thể bỏ qua cho nó. Nó thích quên đúng không? Em sẽ đánh cho nó nhớ bài học này cả đời!”

Họ khóa cửa, dắt em gái đi về phía đầu làng.

“Con bé Thi Ý vẫn chưa về à?” Hàng xóm hỏi.

“Bị chiều hư rồi!”

Mẹ lập tức đáp.

“Chỉ vì hôm qua bị mắng vài câu mà giận dỗi bỏ đi cả đêm không về! Con gái mười mấy tuổi rồi mà chẳng hiểu chuyện gì cả!”

“Mọi người không biết đâu, cái bệnh của nó ấy… ai biết thật hay giả? Cái cần nhớ thì không nhớ, cái không cần nhớ thì lại nhớ rõ lắm.”

“Lần trước tôi mắng nó, quay đầu lại nó quên luôn, còn cười hì hì hỏi tối nay ăn gì. Mọi người nói xem có tức không?”

0%