Chương 2

804 từ

Chung Mục nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:

“Nàng được kim quất, chỗ Ôn Nhi lại chẳng có gì.”

“Để tỏ ra công bằng, ta thay nàng làm chủ, đưa qua đó rồi.”

Lần đầu mang thai, Khương Ôn đẩy ta xuống nước, hại ta sảy thai.

Đêm ấy, Chung Mục lại từ chối lời giữ lại của ta:

“Đêm nay đến lượt ta sang chỗ Ôn Nhi.”

Ta khóc lóc cầu hắn ở lại:

“Ta vừa mất đi hài tử, chàng là phu quân của ta, không thể ở lại bên ta sao?”

Chung Mục khó xử:

“Dữ Tuyết, ta đã nói rồi, phải đối xử công bằng.”

Ta đỏ mắt:

“Vậy nàng ta đẩy ta xuống nước thì tính là gì?”

“Cứ nhẹ nhàng bỏ qua như vậy sao?”

Chung Mục cau mày:

“Nàng ấy đã thật lòng xin lỗi rồi.”

“Ta cũng đã cấm túc nàng ấy, nàng còn muốn thế nào?”

“Chẳng lẽ bắt hai mạng mẫu tử bọn họ đền cho một mạng của nàng sao?”

“Như thế không công bằng.”

Khi ấy ta mới nhận ra.

Đây vốn chẳng phải công bằng gì.

Chung Mục chỉ đang tìm một cái cớ cho sự thiên vị của mình mà thôi.

Sau này ta có Thù Nhi, dần dần cũng tê dại.

Chung Mục sủng thiếp diệt thê, ta hà tất phải hao tâm tổn sức vì một nam nhân không đáng.

Ta dứt khoát dồn toàn bộ tâm tư lên người Thù Nhi.

Không ngờ thứ “công bằng” của Chung Mục còn kéo dài đến cả con cái.

Năm Thù Nhi bảy tuổi, huynh trưởng thay Thù Nhi cầu được cơ hội vào Bạch Lộc thư viện đọc sách.

Chúng ta ra phố mua bút mực, lại may mắn mua được một bản sách quý hiếm tuyệt thế.

Gương mặt nhỏ của Thù Nhi đỏ bừng vì phấn khích:

“Mẫu thân, hôm nay là ngày may mắn của Thù Nhi!”

“Thù Nhi muốn truyền may mắn này cho mẫu thân!”

Nó ghé vào tai ta:

“Thù Nhi mong lần tới rút thăm quyền quản gia, người được rút trúng sẽ là mẫu thân.”

Đúng rồi.

Chung Mục hoang đường đến mức, ngay cả quyền quản gia cũng phải rút thăm.

Liên tiếp bảy năm, năm nào cũng là Khương Ôn.

Ta trở thành trò cười trong kinh thành.

Ta ôm lấy thân thể nhỏ bé của Thù Nhi:

“Mẫu thân chỉ mong Thù Nhi vui vẻ bình an.”

Thù Nhi nhoẻn miệng cười:

“Hôm nay có được bản sách quý, mấy tháng nữa lại có thể vào Bạch Lộc thư viện đọc sách.”

“Thù Nhi vui không gì bằng!”

Chúng ta trở về phủ, vừa hay bắt gặp người của Bạch Lộc thư viện đăng ký xong rời đi.

Trong lòng ta dâng lên dự cảm chẳng lành.

Khương Ôn dẫn Chung Vọng từ chính viện đi ra.

Nhìn thấy ta, nàng ta lộ ra nụ cười quen thuộc.

Đắc ý, khinh miệt.

Ta bước nhanh vào phòng, thấy Chung Mục đang cất thư nhập học in tên Chung Vọng.

Hắn nói như lẽ đương nhiên:

“Hôm nay mẫu tử nàng có được bản sách quý.”

“Vọng Nhi thì không.”

“Như vậy không công bằng, cho nên ta…”

Ta không nghe nổi nữa, cầm ghế thêu lên ném thẳng vào đầu Chung Mục:

“Đó là đồ của Thù Nhi!”

“Nàng ta cướp phu quân của ta, cướp trang sức của ta, ta đều có thể nhịn, đều có thể nhường.”

“Dựa vào đâu mà cả đồ của con ta cũng phải cướp!”

Chung Mục ngã xuống đất.

Máu ấm bắn lên mặt ta, ta lại chỉ cảm thấy thống khoái.

Thù Nhi tận mắt nhìn thấy tất cả, ngay đêm ấy liền sốt cao.

Nó nắm tay ta khóc cầu xin:

“Mẫu thân, người đừng cãi nhau với phụ thân.”

“Thù Nhi không cần gì nữa.”

Tim ta đau như bị dao cắt, đến chút thể diện cuối cùng với Chung Mục cũng không duy trì nổi.

Sau đó, Chung Mục tuyên bố vị trí thế tử cũng sẽ rút thăm quyết định.

Khi ấy, ta đang bị người của vương phi áp giải vào từ đường chịu phạt tự kiểm điểm.

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Chung Vọng rút đi thẻ dài tượng trưng cho vị trí thế tử.

Thù Nhi hoàn toàn chết tâm với người phụ thân này, rời nhà đến nơi khác đọc sách.

Trước khi đi, nó cố nén nước mắt:

“Mẫu thân, đợi Thù Nhi trưởng thành, con sẽ đón người đi.”

“Mẫu tử chúng ta ở cùng nhau, sẽ tốt hơn ở vương phủ.”

“Con… con không cần một phụ thân như vậy.”

Ta mất hết tinh thần, nằm trên giường, ngay cả sức ngồi dậy cũng không có.

0%