Chương 1

802 từ

Chung Mục là người coi trọng công bằng nhất.

Ta được ban kim quất ngự tứ, Khương di nương liền có vải ướp lạnh.

Thù Nhi được ngoại tổ tặng bản sách quý hiếm.

Con trai của Khương di nương liền được vào Bạch Lộc thư viện cầu học.

Ngay cả vị trí thế tử cũng phải rút thăm.

Sau khi thứ tử rút được thẻ dài tượng trưng cho vị trí thế tử,

Chung Mục an ủi ta:

“Đây là ý trời.”

“Ta đối xử với hai đứa trẻ như nhau.”

“Dữ Tuyết, nàng đừng làm loạn.”

Thù Nhi ôm hận rời nhà, chết đuối dưới sông.

Ta u uất không gượng dậy nổi.

Đến lúc hấp hối, Chung Mục mới thẳng thắn nói:

“Là ta đã nói trước cho Khương di nương biết vị trí của thẻ dài.”

“Nàng ấy không có danh phận chính thất, vị trí thế tử đương nhiên nên bù đắp cho mẫu tử bọn họ.”

“Như vậy mới công bằng.”

Ta ôm hận mà chết.

Sống lại một đời, khi người nhà họ Chung đến cửa, ta tránh mặt không gặp:

“Dung mạo xấu xí khó coi, ta thề không gả.”

Nụ cười trên mặt mẫu thân cứng lại, bà hoảng hốt giải thích:

“Dữ Tuyết bệnh vẫn chưa khỏi.”

“Mấy ngày trước nó sốt cao.”

“Cứ nói mê sảng suốt.”

“Vương gia, vương phi xin đừng để bụng…”

Hằng Vương sa sầm mặt, sắc mặt vương phi cũng chẳng dễ coi.

Chung Mục cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Chung Mục mười tám tuổi, gương mặt còn nét trẻ trung, dáng người cao thẳng.

Nhìn thế nào cũng chẳng liên quan gì đến hai chữ khó coi.

Trong mắt hắn, mấy tháng trước ở Ngọc Tân viên, hắn đã cứu ta khỏi miệng hổ.

Sau đó chúng ta thư từ qua lại, trò chuyện rất hợp ý.

Hôm nay tới cầu thân vốn nên là chuyện thuận lý thành chương.

Mối hôn sự vốn đã là nhà ta trèo cao, nay coi như hoàn toàn hỏng rồi.

Sau khi các trưởng bối tan rã trong không vui, hắn chặn ta lại:

“Dữ Tuyết, vì sao nàng lại nói ra những lời như vậy?”

“Không phải chúng ta đã hẹn sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp sao?”

Ta nhìn chằm chằm vào gương mặt đáng ghét của hắn, cố nuốt xuống hận ý.

“Xin hỏi thế tử, ngài cầu hôn ta, có tư tâm hay không?”

Ánh mắt Chung Mục né tránh.

“Đương nhiên là không.”

Ta cười lạnh:

“Vị biểu muội được thế tử nuôi trong nhà, cái bụng e là sắp không giấu nổi nữa rồi.”

Chung Mục buột miệng:

“Sao nàng biết?”

Nhà đã có thứ tử trước, dù là hoàng thân quốc thích cũng chẳng có ai dám gả vào.

Chung Mục nhận ra mình lỡ lời, bèn nói:

“Biểu muội dịu dàng ngoan thuận, sau này tự nhiên sẽ kính trọng nàng.”

“Huống hồ ta cũng không phải loại lang quân không phân phải trái.”

“Sau này ta chỉ có một thê một thiếp, tuyệt đối sẽ đối xử công bằng với hai người.”

Đời trước, những lời này là Chung Mục nói với ta trong đêm tân hôn.

Khăn voan được vén lên, người đầu tiên lọt vào mắt ta không phải Chung Mục.

Mà là Khương Ôn đang quỳ dưới đất.

Nàng ta nước mắt như hoa lê gặp mưa, cầu ta uống chén trà thiếp thất của nàng ta.

Ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Hằng Vương phủ chưa từng nói Chung Mục có một thiếp thất đang mang thai.

Không khí đông cứng nửa khắc, ta không biết nên ứng phó ra sao.

Khương Ôn lại run rẩy toàn thân, như thể không chịu nổi nữa:

“Phu nhân không thích ta cũng được.”

“Nhưng trong bụng ta đã có hài tử của phu quân.”

“Nể tình đứa trẻ, xin phu nhân sau này hãy trút giận lên ta.”

Chung Mục đỡ nàng ta đứng dậy.

“Đừng sợ, Dữ Tuyết tính tình tốt nhất.”

“Nay chúng ta đã thành thân, nàng ấy thay ta nạp một thiếp cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Ánh mắt hắn giễu cợt, giọng nói lại lạnh như băng:

“Chẳng lẽ nàng còn mặc hỷ phục đi bộ trở về hay sao?”

Ta không thể.

Hôm nay ta về nhà, ngày mai phụ thân sẽ thắt cổ ta chết.

Ta nhục nhã nhận lấy chén trà, công nhận Khương Ôn.

Từ đó về sau, Chung Mục quả thật bắt đầu thực hiện thứ “công bằng” mà hắn nói.

Trong cung ban thưởng kim quất, theo lệ ta được chia một đĩa.

Trở về viện, ta phát hiện số vải nhà mẹ đẻ gửi tới đã không còn.

0%