Ta tưởng mình không chờ được Thù Nhi.
Không ngờ người đi trước lại là nó.
Khi hoa phù dung rơi xuống, Chung Mục nghẹn ngào nói với ta:
“Thù Nhi mất rồi.”
“Nó cứu người không thành, ngược lại chết đuối dưới sông.”
“Nếu ngày đó ta không giở trò, để bọn trẻ công bằng rút thăm, nếu Thù Nhi rút được thẻ dài và ở lại phủ, có phải nó sẽ không chết không?”
Trong tiếng lẩm bẩm của Chung Mục, ta mới biết.
Chung Mục cảm thấy ta chiếm danh phận chính thất, như vậy là không công bằng với Khương Ôn.
Cho nên hắn âm thầm hứa vị trí thế tử cho Chung Vọng.
“Dữ Tuyết, đời này là ta có lỗi với nàng.”
“Đời sau ta sẽ bù đắp cho nàng.”
Ta túm lấy vạt áo hắn:
“Đời sau, ta chỉ mong cách xa chàng thật xa.”
Ta nôn máu mà chết.
Máu uốn lượn bò qua cổ ta, như muốn bóp chết ta.
Ta nghĩ, không biết trước khi chết, Thù Nhi của ta có phải cũng bị dòng nước quấn lấy như vậy hay không.
Nếu có đời sau, con đừng đầu thai vào bụng mẫu thân nữa.
Lời ta đánh giá Chung Mục nhanh chóng lan truyền trong kinh thành.
Các quan quyến nói ta khinh bạc, phóng đãng.
Lại dám bình phẩm dung mạo nam nhân bên ngoài.
Còn nói ta không hiền thuận, ngày sau ai cưới phải, e rằng gia trạch chẳng yên.
Mẫu thân ôm ta khóc:
“Sau này phải làm sao đây?”
Ta an ủi bà xong, quay đầu liền lẻn ra khỏi nhà.
Đời trước vì Khương Ôn làm thiếp, nàng ta không thể ra ngoài.
Ta cũng không được phép ra ngoài tận hưởng xuân sắc.
Đời này ta nhất định phải chơi cho đủ.
Nhưng ta không ngờ sẽ gặp lại Chung Mục.
Hắn chặn ta lại, tư thái rất cao:
“Nay thanh danh của nàng đã hỏng hết rồi.”
“Ta không tính toán hiềm khích trước kia, vẫn bằng lòng cưới nàng.”
“Những lời ta nói trước đây đều còn hiệu lực, tuyệt đối không để nàng chịu ấm ức.”
Uy hiếp ta xong, Chung Mục lại lộ ra một tia dịu dàng:
“Nàng còn nhớ ở Ngọc Tân viên, nàng sợ đến mức rúc vào lòng ta không?”
“Sau đó chúng ta thổ lộ tâm ý với nhau, đã hẹn sẽ ở bên nhau.”
Cách quá lâu rồi, ta nhớ lại lần đầu gặp Chung Mục.
Hắn quả thật không màng nguy hiểm, đẩy ta khỏi chân cống tượng.
Đó cũng là một trong số ít hồi ức ấm áp giữa chúng ta.
Nhưng nay nghĩ lại, ta chỉ thấy ghê tởm, thậm chí nghi ngờ liệu đây cũng là một thủ đoạn lừa hôn của hắn hay không.
“Ta đã nói rồi, tuyệt đối sẽ không gả cho ngài.”
“Còn tạ lễ, Văn phủ đã sớm đưa qua rồi.”
“Thế tử sẽ không phải đang ham chút vàng bạc chứ?”
Chung Mục tức đến bật cười:
“Ta cũng không tính là xấu xí.”
“Công kích dung mạo người khác, thật nông cạn.”
Nhưng đời trước hắn cũng từng đánh giá ta như vậy trước mặt Khương Ôn.
“Dung mạo tầm thường, làm sao sánh được với vẻ đẹp của nàng.”
“Nếu không phải thấy nàng ta tính tình hiền thuận, gia thế thấp kém, chắc chắn sẽ không làm khó nàng.”
“Ta mới không cưới loại nữ tử vô vị như thế.”
Những lời tình tự chốn phòng khuê của bọn họ truyền ra ai ai cũng biết.
Ta ngày ngày sống dưới ánh mắt đánh giá của người khác, sống không bằng chết.
Sự im lặng của ta chọc giận Chung Mục.
Dù sao hắn cũng là đích tử của Hằng Vương, tâm khí rất cao:
“Hay là, nàng đã có nam nhân khác bên ngoài?”
“Cho nên mới dùng cái cớ vụng về này?”
Ánh mắt chán ghét của vài phụ nhân rơi lên người ta, nóng rát đến khó chịu.
Hai đời rồi, hắn vẫn không thay đổi, chỉ biết bôi nhọ người khác để nâng cao bản thân.
Ta không nhẫn nhịn nữa, hỏi ngược lại:
“Thế tử nói ngài sẽ công bằng.”
“Nhưng nay chẳng phải ngài đã thiên vị vị biểu muội kia rồi sao?”
Chung Mục cau mày:
“Sao có thể?”
“Trong lòng ta, thiếp thất và chính thất đều như nhau.”
Ta nhìn quanh đám phụ nhân:
“Cả kinh thành này, chính thất nhà nào sẽ tự hạ thân phận, đem mình so ngang với thiếp thất?”
“Ngài không nỡ bỏ đứa con trong bụng biểu muội, liền nhắm vào gia thế thấp, tính tình hiền lành của ta, cho rằng ta không dám phản kháng.”