Chương 2

811 từ

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

Rồi anh ta bật cười rất khẽ.

“Em nói gì cơ?”

“Chia tay.”

“Bùi Kiều Yến, em đùa gì vậy?” Giọng anh ta cao lên nửa tông. “Lại bị lễ tân chặn à? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em cứ báo tên anh…”

“Em vừa từ Cục Dân chính ra.”

Im lặng.

Lần này, sự im lặng kéo dài rất lâu. Tôi nghe thấy hơi thở của anh ta bắt đầu gấp hơn. Nghe thấy tiếng giày da của anh ta dừng lại trên nền nhà.

“Em đến Cục Dân chính làm gì?”

“Tra thử tình trạng hôn nhân của anh.”

“Bùi Kiều Yến!” Giọng anh ta gắt lên. “Em…”

“Tống Ngữ Chu. Hai năm trước.” Tôi nói. “Anh còn gì muốn giải thích không?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thứ gì đó bị ném mạnh xuống bàn.

“Kiều Yến, em nghe anh nói.” Tốc độ nói của anh ta nhanh hơn hẳn. “Việc đăng ký đó có nguyên nhân. Công ty chuẩn bị niêm yết nên cần một…”

“Không cần giải thích.”

“Bùi Kiều Yến, em đứng yên đó cho anh! Em đang ở đâu? Đừng đi, anh tới ngay…”

Tôi cúp máy.

Tắt nguồn.

Đứng trên bậc thềm trước Cục Dân chính, tôi hít sâu một hơi. Không khí tháng Bảy vừa nóng vừa bí, như có một cục bông bị nhét thẳng vào phổi.

Sáu năm.

Từ hai mươi hai đến hai mươi tám tuổi.

Tôi đem những năm tháng đẹp nhất, đầu óc tỉnh táo nhất, sức lực tốt nhất của mình ném hết lên người một người đàn ông giấu tôi sau lưng, đến một danh phận cũng không cho tôi.

Đủ rồi.

Tôi nhấc chân bước về phía trước.

Điện thoại tắt nguồn, thế giới yên tĩnh như một hành tinh khác.

Tôi không biết ở đầu dây bên kia, Hoắc Cẩm Diên đang có vẻ mặt gì. Không biết anh ta có đuổi theo không. Cũng không biết lễ kỷ niệm 6 năm của anh ta không có tôi thì sẽ ra sao.

Nhưng tôi biết một chuyện.

Buổi lễ thứ Bảy có ba nhà đầu tư sẽ đến.

Một người là của dự án Tân Thành Tân Giang.

Một người là của dự án cải tạo khu Nam.

Một người là quỹ bất động sản xuyên biên giới.

Ba người đó đều là do tôi kết nối.

Người họ quen không phải Hoắc Cẩm Diên.

Mà là tôi.

Tôi nằm lì trong căn nhà thuê suốt một ngày.

Trần nhà có một vết nứt kéo dài từ chỗ đèn trần đến góc tường, giống một con sông đã cạn khô. Tôi nhìn vết nứt đó từ trưa đến tận khi trời tối.

Không bật đèn.

Điện thoại vẫn tắt máy.

Bảy giờ sáng hôm sau, có người gõ cửa.

“Kiều Yến! Kiều Yến, mở cửa!”

Là giọng Quý Hạc Minh.

Bạn thân thời đại học của tôi, bây giờ là partner của một quỹ đầu tư mạo hiểm.

Tôi lồm cồm bò dậy mở cửa.

Quý Hạc Minh đứng ngoài cửa, cúc áo sơ mi lệch một khuy, tóc tai rối như ổ gà. Anh ta nhìn thấy mặt tôi thì sững ra.

“Mẹ kiếp.” Anh ta nói. “Mặt em sao vậy? Ai chết à?”

“Không ai chết cả.” Tôi nghiêng người cho anh ta vào. “Sao anh tới đây?”

“Hoắc Cẩm Diên gọi cho anh mười chín cuộc.” Quý Hạc Minh ngồi phịch xuống chiếc ghế gấp kêu cót két của tôi. “Hỏi anh có biết em ở đâu không. Anh bảo không biết, anh ta nói em tắt máy, bảo anh qua xem em có chết trong nhà không.”

Tôi vào bếp rót một cốc nước đưa cho anh ta.

“Em chia tay với anh ta rồi?” Anh ta nhận nước nhưng không uống. “Thật hay đùa?”

“Thật.”

“Vì sao?”

Tôi tựa vào khung cửa bếp, nhìn anh ta.

“Anh ta và Tống Ngữ Chu đăng ký kết hôn rồi. Hai năm trước.”

Cốc nước trong tay Quý Hạc Minh suýt rơi xuống đất.

“Em nói gì?” Anh ta đứng bật dậy. “Tống Ngữ Chu? Con nhỏ trợ lý ngày nào cũng bám sát sau lưng anh ta ấy hả?”

“Ừ.”

“Mẹ kiếp.” Quý Hạc Minh đặt mạnh cốc xuống bàn, nước bắn ra hơn nửa. “Hai năm trước? Lúc đó em còn đang giúp anh ta đàm phán mảnh đất khu Nam đúng không?”

“Ừ.” Tôi nói. “Lần uống ba chầu, nôn ra máu hai lần ấy.”

Sắc mặt Quý Hạc Minh thay đổi mấy lần, cuối cùng dừng lại ở một biểu cảm không rõ là phẫn nộ hay hoang đường. Anh ta há miệng, rồi lại ngậm lại, đi qua đi lại hai bước, cuối cùng đấm một quyền xuống chiếc bàn ọp ẹp của tôi.

0%