Hai mươi năm không gặp, thời gian gần như không để lại quá nhiều dấu vết trên mặt bà ta. Tất cả đều nhờ tiền bạc duy trì cái lớp vỏ phu nhân cao quý ấy.
“Chính là cái thứ không có mắt nhà cô dám chặn điểm của con gái tôi?”
Bà ta lao thẳng tới trước bàn làm việc, giơ tay định tát tôi.
Tôi hơi nghiêng người, dễ dàng tránh được cái tát ấy.
Thuận thế, tôi giữ chặt cổ tay bà ta rồi mượn lực đẩy ngược lại.
Nguyễn Minh Châu đứng không vững, loạng choạng ngã ngồi xuống ghế sofa.
“Cô dám động tay với tôi?!”
Bà ta hét lên chói tai.
“Cô biết tôi là ai không? Tôi là phu nhân của Thẩm Tông Hạc! Cô có tin chỉ một câu của tôi thôi cũng đủ khiến cô không sống nổi ở Bắc Thành không!”
Tôi từ trên cao nhìn xuống bà ta.
“Phu nhân Thẩm uy phong thật đấy. Tiếc là đây là trường đại học do nhà nước mở, không phải vườn sau nhà họ Thẩm các người.”
Nguyễn Minh Châu tức đến phát điên, bò dậy khỏi sofa, cầm chén trà trên bàn ném về phía tôi.
Tôi nghiêng đầu tránh. Chiếc chén đập vào tường, mảnh thủy tinh vỡ bắn tung tóe khắp sàn.
Cảnh sát trực trong trường trong thời gian thi nghe thấy động tĩnh liền xông thẳng vào.
“Có chuyện gì?” Cảnh sát nghiêm giọng hỏi.
Tôi chỉ vào đống hỗn độn dưới đất và người phụ nữ vẫn đang phát điên, giọng bình tĩnh.
“Đồng chí cảnh sát, vị nữ sĩ này tự tiện xông vào văn phòng giám khảo, có ý định dùng bạo lực để thay đổi điểm thi tuyển sinh đại học, đồng thời tấn công tôi.”
Nguyễn Minh Châu hoàn toàn sững ra. Bà ta không ngờ tôi lại không nể mặt bà ta chút nào.
“Cô nói bậy! Rõ ràng là cô đẩy tôi trước!”
“Hành lang và văn phòng đều có camera.” Tôi chỉ lên máy quay trên trần. “Mọi chuyện cứ theo chứng cứ mà xử lý.”
Hai cảnh sát lập tức bước lên, mỗi người một bên khống chế Nguyễn Minh Châu.
“Thưa bà, xin mời theo chúng tôi về đồn phối hợp điều tra.”
Khi bị đưa ra khỏi hành lang, Nguyễn Minh Châu vẫn còn gào thét chửi rủa đầy kích động.
“Cô cứ chờ đấy! Chồng tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!”
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn bóng lưng nhếch nhác của bà ta, tiện tay uống cạn cốc nước lạnh kia.
Thẩm Tông Hạc, vợ ông đã dọn đường thay ông rồi.
Tiếp theo, đến lượt ông ra sân.
Tốc độ chuyện này lên men nhanh hơn tôi tưởng.
Ngay tối hôm đó, những cụm từ như “Học viện nghệ thuật hàng đầu xuất hiện bê bối”, “Ái nữ nhà họ Thẩm nghi bị quy tắc ngầm chèn ép” nhảy thẳng vào top 10 hot search.
Ban đầu, hướng dư luận bị tư bản khống chế.
Vô số tài khoản marketing dẫn dắt câu chuyện, chỉ trích giám khảo lòng dạ hẹp hòi, cố ý chèn ép thí sinh có thiên phú.
Nhưng rất nhanh, vài đoạn video độ nét cao được lan truyền trên các diễn đàn lớn.
Một đoạn là cảnh quản gia uy hiếp tôi ngoài hành lang.
Đoạn khác là video camera giám sát ghi lại cảnh Nguyễn Minh Châu đập phá, làm loạn trong văn phòng.
Đương nhiên, đây là kết quả do người bạn hacker hàng đầu mà tôi bỏ ra rất nhiều tiền thuê tiện tay đẩy sóng.
Dư luận lập tức đảo chiều, lửa giận của cư dân mạng bị châm bùng hoàn toàn.
Thẩm Tông Hạc cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Ba giờ chiều, một chiếc Rolls-Royce dừng trước cổng học viện.
“Cô Yến, chủ tịch của chúng tôi muốn mời cô dùng bữa.”
Tôi không hề do dự, trực tiếp ngồi lên xe.
Đẩy cửa phòng riêng ra, Thẩm Tông Hạc đang ngồi ở ghế chủ vị.
Trong lòng bàn tay ông ta xoay một cặp hồ đào đã lên nước bóng, phát ra tiếng ma sát khiến người ta khó chịu.
Hai mươi năm trôi qua, ông ta đã già rồi.
Hai bên tóc mai bạc đi, nếp nhăn nơi khóe mắt càng sâu hơn, nhưng sự ngạo mạn ấy vẫn như khắc vào tận xương.
Ông ta không nhận ra tôi.
Thẩm Diệc Từ năm xưa là một con vịt xấu xí quanh năm thiếu dinh dưỡng, mặt vàng vọt, người gầy gò.
Còn Yến Sơ hôm nay là giám khảo chuyên môn du học trở về, khí chất sắc lạnh.
“Cô Yến, mời ngồi.”
Thẩm Tông Hạc thậm chí không đứng dậy, chỉ chỉ chiếc ghế đối diện.