“Còn nếu rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, e rằng giới nghệ thuật Bắc Thành này sẽ không chứa nổi cô đâu.”
Tôi nhìn gương mặt vênh váo ấy, đột nhiên bật cười.
Tôi nâng cao giọng.
“Sao vậy? Quản gia của Tập đoàn Thẩm thị bây giờ đến cả điểm thi tuyển sinh chính quy quốc gia cũng dám nhúng tay vào à?”
Hành lang vốn đã chật kín học sinh và phụ huynh chờ thi.
Câu nói ấy lập tức khiến đám đông bùng nổ.
Vô số ánh mắt đồng loạt nhìn về phía này, thậm chí có người lén giơ điện thoại lên quay.
Sắc mặt quản gia thay đổi rõ rệt. Hiển nhiên ông ta không ngờ tôi dám nói thẳng mọi chuyện ra giữa chốn đông người.
“Yến Sơ! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Ông ta tức đến mất khống chế, vươn tay định túm lấy cánh tay tôi.
Tôi lập tức chộp lấy bình chữa cháy treo trên tường hành lang, chĩa thẳng vào mặt ông ta.
“Bước thêm một bước nữa, tôi cho ông nếm thử vị bột khô.”
“Phòng bảo vệ phải không? Phòng thi tầng ba có người dùng bạo lực uy hiếp giám khảo!”
Cả hành lang hoàn toàn náo loạn.
Phụ huynh chỉ trỏ bàn tán.
“Hóa ra đó chính là tiểu thư nhà họ Thẩm à, bảo sao vừa rồi vào lâu như vậy.”
“Ỷ có tiền là muốn mua chuộc giám khảo sao? Đen tối quá rồi đấy!”
“Giám khảo này cứng thật. Làm hay lắm!”
Quản gia nhìn những ống kính điện thoại xung quanh càng lúc càng dày đặc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Ông ta nghiến răng, hung dữ trừng mắt nhìn tôi.
“Được. Cứ chờ đấy!”
Tôi đẩy cửa văn phòng ra. Một mùi trà Đại Hồng Bào đậm đặc ập vào mặt.
Phó viện trưởng đang ngồi trên ghế làm việc của tôi.
Trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ tử đàn.
Nắp hộp hé mở, để lộ một cuốn sách cổ đã ố vàng.
Đó là bản độc nhất của “Nghê Thường Phổ” do một danh gia múa thời Thanh để lại, trên thị trường có tiền cũng chưa chắc mua được.
“Yến Sơ à, người trẻ có góc cạnh là chuyện tốt.”
Phó viện trưởng thổi nhẹ lớp bọt trà.
“Nhưng cứng quá thì dễ gãy. Chúng ta làm giáo dục, cũng phải biết linh hoạt một chút.”
Tôi khóa trái cửa văn phòng, đi tới máy lọc nước rót cho mình một cốc nước lạnh.
“Tôi không hiểu lời viện trưởng nói. Kỳ thi thống nhất có quy định của kỳ thi thống nhất. Không đạt tiêu chuẩn thì là không đạt.”
Phó viện trưởng đặt chén trà xuống, sắc mặt trầm hẳn đi.
“Quy định là chết, con người mới là sống.”
Ông ta chỉ vào chiếc hộp tử đàn trên bàn, hạ thấp giọng.
“Nhà họ Thẩm vì ủng hộ xây dựng chuyên ngành của học viện chúng ta đã bỏ ra không ít tâm sức. Cuốn sách cổ này là do Chủ tịch Thẩm đặc biệt mua về từ một buổi đấu giá ở nước ngoài, đích danh muốn tặng cho cô.”
“Chỉ cần cô ký tên vào phiếu điểm của Thẩm Diệc Sơ, không chỉ cuốn cổ tịch này là của cô. Vị trí trưởng khoa năm sau, tôi cũng giữ sẵn cho cô.”
Tôi bước lên trước, cầm cuốn cổ tịch ấy lên, ước lượng trong tay.
Trong mắt phó viện trưởng lóe lên ý cười.
Giây tiếp theo, tôi ném thẳng cuốn sách vào thùng rác bên cạnh.
Phó viện trưởng bật dậy, chỉ vào tay tôi, tức đến run rẩy.
“Cô! Cô đúng là điên rồi!”
“Yến Sơ, cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tin hay không, ngày mai tôi sẽ hủy tư cách giám khảo chính của cô!”
Tôi cười lạnh, lấy điện thoại trong túi ra, bấm phát đoạn ghi âm.
Những lời vừa uy hiếp vừa dụ dỗ của ông ta ban nãy vang lên rõ ràng trong văn phòng.
“Viện trưởng, ông đoán xem nếu đoạn ghi âm này được gửi đến Ủy ban Kỷ luật của Sở Giáo dục, ông còn ngồi được ở vị trí này mấy ngày?”
Mặt phó viện trưởng lập tức đỏ bừng.
Ông ta chỉ vào tôi rất lâu nhưng không thốt nổi một câu, cuối cùng chỉ có thể xám mặt đập cửa bỏ đi.
Văn phòng còn chưa yên tĩnh được mười phút, ngoài hành lang đột nhiên vang lên một loạt tiếng bước chân sắc nhọn.
Cửa văn phòng bị người ta đá tung.
Nguyễn Minh Châu giẫm giày cao gót, toàn thân phủ đầy châu báu, lao vào.