Chương 2

816 từ

Thẩm Quốc An nói: “Nhà họ Thẩm đón con về đã là bù đắp cho con lắm rồi, đừng có so đo tính toán nữa.”

Hai người anh trai của tôi, một người chê tôi quê mùa, một người chê tôi tâm cơ.

Họ nói: “Thanh Lê đã ở bên cạnh chúng ta mười tám năm, em vừa về đã muốn cướp vị trí của con bé sao?”

Thẩm Thanh Lê ngoài mặt thì dịu dàng, nhưng sau lưng lại hết lần này đến lần khác hãm hại tôi.

Cô ta đập vỡ đồ cổ, rồi nói là do tôi ghen tị với cô ta.

Cô ta tự làm mình dị ứng, lại bảo tôi bỏ bột đậu phộng vào bát súp của cô ta.

Cô ta giấu giấy báo trúng tuyển đại học của tôi đi, rồi khóc lóc nói rằng tôi không muốn đi học, chỉ muốn dựa dẫm vào nhà họ Thẩm để được nuôi báo cô.

Không một ai tin tôi.

Tôi bị nhốt trên gác xép, bị cắt sinh hoạt phí, bị ép buộc phải nghỉ học.

Cuối cùng, để được gả cho thái tử gia nhà họ Lục, Thẩm Thanh Lê đã lừa tôi đến một nhà kho ở ngoại ô.

Cô ta mỉm cười nói với tôi: “Khương Vãn, mày không nên trở về. Nhà họ Thẩm chỉ có thể có một đứa con gái thôi.”

Khi ngọn lửa bùng lên, tôi liều mạng kêu cứu.

Nhưng vì cơ thể bị trói chặt, điện thoại lại không biết đã văng đi đâu.

Tôi bị thiêu sống.

Giây phút đó, tôi mới hiểu ra.

Nhà họ Thẩm không phải là nhà của tôi.

Đó là nấm mồ của tôi.

Và bây giờ, tôi đã trùng sinh.

Trở lại đúng cái ngày đầu tiên họ đến đón tôi.

Cố Minh Châu vẫn đang khóc: “Vãn Vãn, theo mẹ về nhà đi, chúng ta sẽ bù đắp cho con.”

Tôi nhìn bà ta, đột nhiên hỏi: “Bù đắp?”

Cố Minh Châu liên tục gật đầu: “Đúng, mẹ sẽ bù đắp cho con. Những năm qua đã để con phải chịu khổ rồi.”

Tôi từ từ đứng dậy, bước đến trước chậu than.

Nước mưa đập vào chậu than, tro tàn ướt sũng thành một cục.

Tôi gấp tờ báo cáo xét nghiệm ADN kia lại.

Sau đó, ngay trước mặt tất cả người nhà họ Thẩm, tôi ném nó vào chậu than.

Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng góc giấy.

Sắc mặt Cố Minh Châu biến đổi: “Vãn Vãn, con làm gì vậy?”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà ta, giọng nói bình thản.

“Bà ngoại tôi vừa mới đi, trong nhà không tổ chức nhận người thân.”

“Các vị, xin mời về cho.”

Thẩm Quốc An nhíu mày: “Khương Vãn, con có biết mình đang nói gì không?”

Tôi bật cười.

“Biết chứ.”

“Tôi đang nói, tôi sẽ không theo các người về nhà họ Thẩm.”

Tiếng mưa rơi rào rào.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Trong đáy mắt Thẩm Thanh Lê lóe lên một tia khó tin.

Chắc cô ta không ngờ rằng, lại có người bỏ qua vinh hoa phú quý mà không thèm hưởng thụ.

Cố Minh Châu khóc dữ dội hơn: “Vãn Vãn, con đang trách mẹ sao? Mẹ thực sự không biết con đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy…”

“Bà không biết?”

Tôi nhìn thẳng vào bà ta.

“Vậy bây giờ bà biết rồi đấy.”

“Rồi sao nữa?”

Cố Minh Châu bị tôi hỏi khó.

Tôi nói tiếp thay bà ta: “Rồi các người định đưa tôi về, bắt tôi sống trong nhà họ Thẩm, chấp nhận mọi sự an bài của các người. Các người muốn tôi phải hiểu chuyện, phải biết ơn, phải đừng tranh giành với Thẩm Thanh Lê. Các người sẽ nói cô ta cũng vô tội, cô ta đã ở bên các người mười tám năm, nên tôi – đứa con ruột này – phải nhường nhịn cô ta.”

Khóe mắt Thẩm Thanh Lê đỏ lên: “Chị ơi, em không hề có ý định tranh giành với chị…”

“Ngậm miệng lại.”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.

“Đừng gọi tôi là chị. Bà ngoại tôi nói bà chỉ có một đứa cháu gái là tôi, tôi không có em gái.”

Sắc mặt Thẩm Thanh Lê trắng bệch, nước mắt rơi lã chã.

Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm – Thẩm Nghiên lập tức nổi giận.

“Khương Vãn! Thanh Lê có lòng tốt khuyên nhủ cô, cô có thái độ gì vậy hả?”

Tôi nhìn người anh hai – kẻ kiếp trước đã tự tay đẩy tôi vào gác xép.

“Thái độ gì à?”

“Tôi có người thân vừa mới qua đời, trong ngày tang lễ lại bị một đám người xa lạ vây quanh đòi nhận người thân, các người còn muốn tôi phải có thái độ gì?”

0%