“Trước đây chú làm thầy giáo ạ?” Tôi hỏi.
“Không, chú làm nghề xây nhà.”
Chú đáp, “Nhưng chú có một đứa cháu gái bằng tuổi cháu, chú vẫn hay dạy nó làm bài tập.”
Trưa mẹ về, ánh mắt mẹ còn sáng hơn cả lúc sáng.
“Nói chuyện thế nào rồi?” Chú Chu Lãng đứng dậy.
“Rất thuận lợi.” Mẹ bỏ túi xách xuống, hít một hơi thật sâu, “Luật sư bảo tỷ lệ thắng của chúng ta rất cao, cô giáo trường mẫu giáo đồng ý ra làm chứng, còn có mấy vị phụ huynh trong buổi họp hôm đó cũng nghe thấy cả rồi.”
“Nghe thấy gì ạ?” Tôi hỏi.
Mẹ ngồi xổm xuống, xoa má tôi.
“Nghe thấy bố bắt con gọi bố là chú, nghe thấy bố nói sẽ làm bố của Khiêu Khiêu.”
“Thế là có ích ạ?”
“Có ích.” Mẹ cười, nụ cười đẹp vô cùng, “Đặc biệt có ích.”
Kể từ ngày đó, mẹ trở nên rất bận rộn.
Ngày nào mẹ cũng phải ra ngoài, có lúc dẫn tôi theo, có lúc lại gửi tôi cho chú Chu Lãng trông giúp.
Mẹ đi gặp luật sư, gặp cô giáo, còn đi đến một nơi gọi là “Văn phòng Công chứng”.
Tôi cũng rất bận.
Tôi phải đi học, phải làm bài tập, lại còn phải ghi nhớ rất nhiều chuyện.
Cô luật sư đến nhà tìm tôi, cô mặc bộ đồ vest rất đẹp, trên người thơm phức.
“Viên Viên, cô hỏi cháu mấy câu, cháu phải nói sự thật nhé, được không?” Cô ngồi xổm trước mặt tôi, tay cầm một cuốn sổ nhỏ.
“Vâng ạ.”
“Ngày đi họp phụ huynh, bố có bảo cháu gọi ông ấy là chú không?”
“Có ạ.”
“Tại sao bố lại bắt cháu gọi là chú?”
“Bởi vì Khiêu Khiêu không có bố, em ấy rất đáng thương, bố phải làm bố của Khiêu Khiêu, nên cháu không được gọi là bố, phải gọi là chú.”
Cô luật sư viết vào sổ rất nhanh.
“Ngày hội thao, bố hứa sẽ đến làm bố của một mình cháu, ông ấy có đến không?”
“Có đến ạ.” Tôi nói, “Nhưng bố đi làm bố của Khiêu Khiêu mất rồi. Khiêu Khiêu bị ngã xước một tí ti, bố đã bế em ấy vào phòng y tế.”
“Vậy sau đó ai đã cùng chạy bộ với cháu?”
“Là chú Chu Lãng ạ, mẹ dẫn chú ấy đến.”
Cô luật sư gấp sổ lại, xoa đầu tôi.
“Viên Viên giỏi lắm, nói rất rõ ràng.”
“Cô ơi.” Tôi hỏi, “Cháu nói những chuyện này, bố có tức giận không?”
Cô luật sư nhìn tôi, trả lời cực kỳ nghiêm túc: “Viên Viên à, làm vậy không phải để chọc giận bố, mà là để nói cho thẩm phán biết, cháu muốn gì, cháu không muốn gì. Mỗi bạn nhỏ đều có quyền nói ra rằng, mình muốn sống cùng với ai.”
“Cháu muốn sống cùng với mẹ.”
“Được rồi.” Cô luật sư mỉm cười, “Vậy thì cháu phải dũng cảm nói ra nhé.”
Bố cũng từng đến tìm tôi.
Chiều thứ Tư tan học, ông ấy đứng ở chỗ cũ trước cổng trường, không mang theo quà cáp gì.
“Viên Viên.” Ông ấy gọi tôi lại, “Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi không bỏ đi, đứng yên tại chỗ.
“Bố biết lỗi rồi.”
Ông ấy nói, giọng khàn khàn, “Thực sự biết lỗi rồi, con cho bố một cơ hội, được không?”
Tôi không nói gì.
“Bố hứa, sau này sẽ không bao giờ gặp mẹ con Khiêu Khiêu nữa, thật đấy, bố thề.”
Ông ấy giơ ba ngón tay lên, “Con tin bố một lần nữa thôi, một lần này nữa thôi.”
“Bố thề rồi mà.” Tôi nói, “Hôm hội thao, bố thề là nếu lừa con, bố sẽ biến thành cún con.”
Tay bố cứng đờ giữa không trung.
“Bố không biến thành cún con.” Tôi nói tiếp, “Bố vẫn là người, nhưng bố không đến.”
“Viên Viên…”
“Con phải về nhà rồi.” Tôi đeo lại cặp sách, “Mẹ đang đợi con.”
“Tô Mạn dạy con nói thế đúng không?”
Giọng bố đột nhiên cao lên, “Cô ta dạy con hận bố đúng không? Cả cái tên Chu Lãng kia nữa, có phải bọn họ đã sớm—”
“Mẹ không dạy con.” Tôi ngắt lời ông, “Là tự con nghĩ ra, mẹ chỉ dạy con phải nói sự thật.”
Bố đứng trong gió, cái bóng hắt xuống mặt đất kéo dài ngoằng.
Sáng thứ Hai, cô luật sư đến nhà, mang theo một tập tài liệu dày cộp.
“Bản thỏa thuận anh ta đã xem nhưng không đồng ý.” Cô luật sư bày tập tài liệu lên bàn trà, “Anh ta khăng khăng đòi tranh quyền nuôi con.”