Chương 1

804 từ

“Viên Viên, hôm nay con gọi bố là chú nhé, để Khiêu Khiêu gọi bố là bố.”

Tại buổi họp phụ huynh, khi bố nói câu này, một tay ông đặt lên vai tôi, tay kia đang dắt cậu bạn cùng lớp của tôi là Khiêu Khiêu.

“Tại sao ạ?” Tôi hỏi.

“Khiêu Khiêu không có bố,” ông nói rất nhanh. “Thằng bé rất đáng thương, hôm nay con giúp bố một việc: cứ để thằng bé gọi bố là bố một lần, còn con gọi bố là chú. Hiểu chưa?”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của ông.

“Quyết định vậy đi.” Bố vỗ vỗ lên vai tôi.

Mẹ của Khiêu Khiêu bước tới, trên tay cô ta cầm tờ khăn giấy, hốc mắt đỏ hoe.

“Viên Viên hiểu chuyện nhất mà, đúng không con? Giúp em Khiêu Khiêu nhé.”

Bố rút tay khỏi vai tôi, ánh mắt tràn ngập sự thúc giục.

Hai chữ “hiểu chuyện” giống như một cái công tắc, làm đầu tôi bỗng chốc hiện ra vô số hình ảnh.

Lần thứ nhất là vào sinh nhật 7 tuổi của tôi. Tôi canh giữ chiếc bánh kem dâu tây mẹ tự nướng để đợi ông ấy về lúc mười hai giờ đêm. Bảy ngọn nến cháy rụi chỉ còn lại sợi bấc đen sì, sáp nến nhỏ giọt lên quả dâu tây nằm trên cùng, đỏ chót như máu chảy ra từ đầu gối tôi lần bị ngã trước đó.

Lúc ông ấy mở cửa, trên người mang theo mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, bảo rằng: “Khiêu Khiêu bị sốt, một mình dì Lâm không lo xuể, con hiểu chuyện nhé, sinh nhật để lần sau bù.” Tôi chỉ “Dạ” một tiếng, cạy quả dâu tây dính đầy sáp nến kia ném đi, vị ngọt đắng ngắt.

Lần thứ hai là lúc ông ấy vừa mua cho tôi chiếc xe đạp nhỏ màu hồng. Tôi vừa mới tập đạp lảo đảo được hai mét, chưa kịp gọi ông ấy nhìn thì điện thoại của dì Lâm đã gọi đến.

Ông ấy bế tôi từ yên xe xuống, đặt tôi ngồi lên bậc thềm ven đường, rồi đẩy chiếc xe cho Khiêu Khiêu đang chạy tới, bảo: “Con lớn rồi, nhường em đi, em chưa biết đi xe, để bố dạy em trước.”

Tôi ngồi xổm trên bậc thềm đếm kiến, đếm đến con thứ 127 ông ấy mới quay lại. Chiếc chuông nhỏ tôi dành dụm nửa tháng tiền tiêu vặt để mua gắn trên ghi-đông đã biến mất. Ông ấy bảo: “Khiêu Khiêu thích nên bố tặng nó rồi, lần sau bố mua cho con cái mới.”

Lần thứ ba là cuộc thi làm đồ thủ công gia đình. Tôi và ông ấy đã dán tòa lâu đài bầu trời sao ròng rã nửa tháng trời, từng mảnh kim sa trên cửa sổ đều do chính tay tôi tỉ mẩn dán lên.

Ông ấy bảo sẽ mang nộp cho cô giáo giúp tôi, kết quả là tôi nhìn thấy tòa lâu đài được đặt ở vị trí Giải Nhất trong phòng triển lãm của trường, nhưng cái tên dán trên đó lại là Khiêu Khiêu.

Ông ấy ngồi xổm xuống xoa đầu tôi, nói: “Khiêu Khiêu cần cái này để xét danh hiệu Học sinh ba tốt, con hiểu chuyện nhé, nhường cho em, lần sau bố làm cho con cái to hơn.”

Lần nào cũng vậy, ông ấy nói tôi “hiểu chuyện”, nên tôi phải là người nhường nhịn.

Tôi ngẩng đầu nhìn ông ấy, rồi lại nhìn Khiêu Khiêu đang nấp sau lưng ông, gật đầu, giọng nói không lớn, vừa đủ cho ba người nghe thấy: “Vâng, thưa chú.”

Bố thở phào nhẹ nhõm ra mặt, cười xoa đầu tôi, rồi nắm lấy tay Khiêu Khiêu: “Khiêu Khiêu, đi thôi, bố dắt con vào trong.”

Khiêu Khiêu giơ món đồ chơi siêu nhân Ultraman trên tay nhảy cẫng lên, hét lớn: “Bố đi nhanh lên! Chúng ta ngồi hàng ghế đầu nhé!”

Mẹ Khiêu Khiêu đi theo sau họ. Cô ta quay lại nhìn tôi một cái, ánh mắt đó giống như đang nói cảm ơn, mà lại cũng không giống lắm.

Buổi họp phụ huynh diễn ra được một nửa thì đến lượt tôi lên bục đọc bài văn mẫu. Tôi đứng trên bục giảng, nhìn xuống hàng ghế đầu tiên thấy bố đang bóc quýt cho Khiêu Khiêu.

Tôi há miệng, câu văn “Bố của em là siêu nhân, bố hay công kênh em lên đỉnh đầu để xem pháo hoa” vốn đã thuộc làu làu, giờ lại không sao thốt ra được chữ nào.

Đứng im nửa phút, tôi lí nhí nói: “Em xin lỗi, em quên mang bài văn rồi ạ.”

0%