Từ nhỏ tôi đã là một đứa cực kỳ thích “giả vờ”.
Lúc tám tháng tuổi, tôi đã biết gọi mẹ rồi, nhưng như thế thì tầm thường quá.
Vì vậy tôi cố nhịn thêm mấy tháng, cắm đầu học thật lực, câu đầu tiên mở miệng nói ra chính là một bài “Mẫn nông”, trực tiếp lên luôn bản tin địa phương!
Sau khi đi học, ngày nào tôi cũng trốn tiết làm đầu gấu, nhưng thực ra đêm nào cũng chong đèn đọc sách.
Tôi giả vờ là “Thương Trọng Vĩnh” suốt mười hai năm, rồi đến kỳ thi đại học, một phát giành luôn thủ khoa toàn quốc, tạo nên thần thoại thiên tài lần nữa!
Đang đau đầu không biết sau khi vào Thanh Bắc rồi, con đường giả vờ ngầu của mình nên đi tiếp thế nào, thì tôi đột nhiên được thông báo rằng mình là thiên kim thật.
Tôi vừa xuống xe, thiên kim giả đã bịt mũi lùi về sau một bước.
“Eo ôi! Mùi nghèo hèn trên người chị ghê quá!”
Anh trai ruột cũng cau mày cảnh cáo tôi:
“Quan hệ máu mủ cũng không bù đắp được cái tầm nhìn và giáo dưỡng đáng thương của cô đâu.”
“Sau này bớt nói lại, đỡ làm mất mặt nhà họ Cố!”
Nhìn hai kẻ ngu còn chưa được khai sáng trước mặt, tôi suýt nữa không nhịn nổi.
Ở Thanh Bắc, đối diện với đám quái vật người nào người nấy đều là huy chương vàng Olympic, mở miệng là luận văn với thuật toán, muốn giả vờ ngầu đúng là khó quá.
Bây giờ thì hay rồi.
Đổi sang một nơi khác, tôi lại có thể tiếp tục giả vờ ngầu rồi!
……
Người cha ruột trên danh nghĩa huyết thống của tôi rõ ràng cũng nghe thấy màn ra oai phủ đầu của Cố Ngôn Châu và Cố Minh Châu với tôi.
Nhưng ông ta hoàn toàn không có ý định can thiệp.
Chỉ nhàn nhạt nói:
“Nhà họ Cố khác với gia đình trước kia của con. Sau này những quy tắc cần hiểu, con vẫn phải hiểu.”
Còn mẹ tôi, vừa nhìn thấy tôi, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Con ngoan, mấy năm nay… chắc con đã chịu nhiều khổ cực lắm phải không?”
“Không ạ, con sống khá tốt.”
Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười quái gở.
“Ếch ngồi đáy giếng đúng là dễ thỏa mãn thật đấy.”
Cố Minh Châu giả vờ thân thiện, nhưng đáy mắt toàn là sự mỉa mai khinh thường.
“Trước đây chắc chị chưa từng học thưởng thức nghệ thuật, lễ nghi tiệc tùng, thẩm định rượu vang mấy thứ này đâu nhỉ?”
“Cũng bình thường thôi, người bình thường cả đời cũng không chạm tới những thứ này mà.”
“Nhưng không sao, em có thể từ từ dạy chị.”
Tôi đúng là chưa từng học mấy thứ đó thật.
Dù sao từ nhỏ cha mẹ nuôi của tôi cũng không nuôi tôi thành một bình hoa di động.
Mẹ Cố nghe ra ý giễu cợt trong lời của Cố Minh Châu, nụ cười trên mặt hơi cứng lại.
Nhưng cuối cùng bà ta vẫn không nỡ mắng Cố Minh Châu.
Chỉ có thể hơi mất tự nhiên chuyển chủ đề.
“Tiệc đón gió đã chuẩn bị xong rồi, mẹ với ba con và anh trai con đi tiếp khách trước.”
“Minh Châu, con đưa chị con đi chuẩn bị một chút.”
Cố Minh Châu dẫn tôi đến cuối tầng hai.
Nơi đó vốn là phòng trang điểm mẹ Cố chuẩn bị cho tôi.
Kết quả cô ta trực tiếp tự mình bước vào, nhốt tôi ở ngoài.
Sau khi loay hoay cả buổi, cô ta mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp đặt may riêng, trang điểm tinh xảo bước ra.
Cô ta liếc nhìn áo phông trắng rộng và quần jeans của tôi, cố ý kinh ngạc nói:
“Ôi, tiệc sắp bắt đầu rồi, sao chị còn chưa thay đồ vậy?”
“Thôi, lần đầu chị tham dự mấy dịp thế này, có lẽ đúng là không quen thật.”
Không thể không nói, hành động này đúng ý tôi quá!
Cô ta càng giống một tiểu thư danh giá tinh xảo, càng làm tôi trông quê mùa, thấp kém. Như vậy lát nữa khi tôi giả vờ ngầu rồi vả mặt, âm thanh mới đủ vang chứ!
Cô ta nửa đẩy nửa kéo tôi vào phòng tiếp khách.
Cả đại sảnh bỗng im lặng trong chớp mắt.
Ánh mắt bốn phía đồng loạt rơi xuống người tôi.
“Đây là con gái ruột mới được nhà họ Cố tìm về à?”
“Sao lại ăn mặc như thế mà tới? Ngay cả lễ nghi cơ bản nhất cũng không hiểu sao?”