“Ta, Lục Tinh Hàn, đời này nhất định bảo vệ Thẩm Uyển chu toàn. Một đời một kiếp một đôi người, tuyệt không hai lòng.”
Nhưng một đời một kiếp quá dài.
Chỉ mới ba năm, phụ thân bắc chinh trở về, bên cạnh đã có thêm một Tô Oanh Oanh.
Vì thương nàng ta là cô nữ, hắn bắt mẫu thân phải hiền lương thục đức, nhường chính viện tốt nhất cho nàng ta ở.
Vì Tô Oanh Oanh dị ứng phấn hoa, hắn nhổ sạch vườn lan mẫu thân trồng suốt năm năm, chỉ để giai nhân được thoải mái.
Thậm chí sau khi mẫu thân mang thai đệ đệ.
Chỉ vì Tô Oanh Oanh nói một câu: “Tiểu thế tử khắc mệnh với thiếp, nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng sẽ tổn thọ.”
Hắn liền không chút do dự ép mẫu thân uống một bát hồng hoa.
Đêm đó, mẫu thân nằm trên giường, máu nhuộm đỏ váy lụa, tiếng khóc gào vang khắp hậu viện.
Còn phụ thân thì đang ôm Tô Oanh Oanh ở tiền sảnh nghe hát xem kịch, tiếng chiêng trống ầm vang, che sạch tiếng kêu đau của mẫu thân.
Từ khoảnh khắc ấy, ta biết người phụ thân từng bế ta cao quá đầu, từng cùng mẫu thân nắm tay xem pháo hoa, đã không còn nữa.
Như sợ mẫu thân lại nhắc tới hòa ly, phụ thân giật lấy hòa ly thư, ném thẳng vào chậu lửa.
Ngọn lửa bùng lên, chớp mắt đã hóa nó thành tro bụi.
Hắn khẽ thở dài, vươn tay dịu dàng như ngày xưa, muốn vuốt tóc mai mẫu thân.
Nhưng mẫu thân nghiêng đầu, vừa khéo tránh đi.
Tay phụ thân cứng đờ giữa không trung. Hắn phất mạnh tay áo, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Tối nay ta phải đưa Oanh Oanh đi dự dạ yến của Hoàng hậu nương nương. Nàng cho nàng ấy mượn bộ trang sức dệt vàng điểm thúy kia đeo một lát.”
“Không được!”
Mẫu thân còn chưa mở miệng, ta đã lao lên trước.
“Đó là của hồi môn ngoại tổ mẫu để lại cho mẫu thân, là niệm tưởng duy nhất của người. Không ai được chạm vào!”
Mắt Tô Oanh Oanh đỏ lên, nước mắt nói rơi là rơi.
“Tướng quân, là thiếp không xứng, không nên mơ tưởng đồ của tỷ tỷ.”
“Là thiếp bạc phúc, không có phụ mẫu tốt như vậy che chở. Hôm nay vào yến tiệc, cứ để thiếp bị người ta chê cười là được…”
Sắc mặt phụ thân lập tức lạnh xuống, nghiêm giọng mắng:
“Thẩm Uyển, nàng dạy nữ nhi như vậy sao? Ngỗ nghịch phóng túng, không chút quy củ! Chi bằng từ nay về sau để nó nuôi dưới danh nghĩa Oanh Oanh, cho nàng ấy dạy nó thế nào là thuận phục!”
Mặt mẫu thân trắng bệch. Người gắng gượng bò dậy khỏi giường, chắn chặt ta sau lưng.
“Trang sức các người cứ lấy đi, đừng động vào A Lê.”
Đáy mắt Tô Oanh Oanh thoáng lóe vẻ đắc ý, rồi lại mềm mại yếu đuối nói:
“Thiếp kiến thức nông cạn, sợ vào cung yến sẽ thất lễ. Hay là để tỷ tỷ làm nha hoàn thân cận cho thiếp, tiện lúc nào cũng nhắc nhở.”
Bắt chính thê làm nha hoàn cho thiếp thất.
Đó đâu phải nhắc nhở, rõ ràng là làm nhục.
Nhưng phụ thân lại chẳng hề do dự, trực tiếp đồng ý.
Chiều xuống, một bộ áo nha hoàn vải thô bị ném vào phòng.
Ta nhìn mẫu thân kéo lê thân thể đầy thương tích, chậm rãi mặc lên bộ y phục nghèo nàn ấy, nước mắt không ngừng tuôn ra.
Mẫu thân đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, rồi nhét một cây trâm bạch ngọc mát lạnh vào lòng bàn tay ta.
“A Lê, mẫu thân… có lẽ không thể ở bên con lâu nữa.”
“Sau khi ta đi, con cầm cây trâm ngọc này, tới biên ngoại tìm Cố Vân Lãng, Cố hầu gia. Ông ấy là đệ tử chân truyền của ngoại tổ con. Có ông ấy che chở, con nhất định có thể bình an.”
“Chỉ tiếc… mẫu thân không thể nhìn con trưởng thành.”
Ta nắm chặt cây trâm ngọc, lòng đau như dao cắt.
Ta biết mẫu thân đã sớm bị giày vò đến cạn kiệt sức sống.
Người từng phản kháng, từng giãy giụa, chỉ là mỗi lần đều bị đẩy sâu hơn vào bùn lầy.
Khi Tô Oanh Oanh mới đến, mẫu thân lo nạp một nữ tử thanh lâu vào cửa sẽ ảnh hưởng đến hôn sự sau này của ta, nên đã mua một tiểu viện bên ngoài cho nàng ta ở.