Sau khi gã đàn ông thứ bảy vừa thắt lại đai lưng bước ra khỏi phòng mẫu thân, phụ thân ôm lấy hoa khôi mới nâng đỡ trong lòng, ung dung nhìn bộ dạng thảm hại của mẫu thân.
“Ngày trước nàng tự xưng là thiên kim thế gia, khinh thường Oanh Oanh xuất thân thanh lâu.”
“Giờ thân thể nàng đã chẳng biết bị bao nhiêu nam nhân nhìn qua, chạm qua rồi. Hẳn nên đồng ý để ta cưới Oanh Oanh làm bình thê rồi chứ?”
Lần này, mẫu thân không cãi, cũng không làm loạn.
Người chỉ ném miếng ngọc bội định tình năm xưa phụ thân tặng vào chậu lửa.
Ngày hôm sau, phụ thân rình rang cưới Tô Oanh Oanh.
Hôn lễ còn long trọng hơn cả năm xưa khi người cưới mẫu thân.
Khi yến tiệc đang náo nhiệt, bỗng từ trên trời rơi xuống một xấp giấy vẽ.
Trên đó rõ ràng là tranh xuân cung vẽ mẫu thân ta trong tình trạng không mảnh vải che thân.
Ta liều mạng xé, che chắn, nhưng vẫn không ngăn nổi ánh mắt giễu cợt của mọi người.
Phụ thân nổi giận:
“Nếu nàng đã thích phô bày phong tình như vậy, bổn vương sẽ để nàng phô bày cho đủ!”
“Người đâu! Kéo phu nhân lên Đài Mỹ Nhân!”
Ta thét lên lao tới ngăn cản, nhưng bị ma ma bịt miệng kéo xuống.
Trước khi bị lôi đi, trong ánh nhìn cuối cùng, ta thấy rất rõ con số lơ lửng trên đầu mẫu thân chỉ còn lại ba ngày.
Ta biết, ta sắp vĩnh viễn mất người rồi.
…
Khi ta bị kéo đi, những tiếng cười cợt của khách khứa đâm vào tai ta.
“Nữ nhân từng lên Đài Mỹ Nhân, cho dù nhặt lại được cái mạng, nửa đời sau cũng phải quấn tã mà sống, chẳng khác gì phế nhân.”
“Cố tướng quân đúng là hào phóng, đến cả phu nhân của mình cũng nỡ kéo lên đài cho mọi người cùng thưởng thức…”
“Thiên kim thế gia da mềm thịt mịn, chơi chắc chắn còn hơn kỹ nữ chốn lầu xanh…”
Ta nghe mà toàn thân lạnh toát, khàn giọng hỏi ma ma:
“Đài Mỹ Nhân là gì?”
Ma ma lắc đầu, vẻ mặt kiêng dè, chỉ nói đó là hình phạt tàn khốc nhất dành cho nữ nhân.
Ta treo trái tim lên mà đợi suốt một đêm.
Mãi đến trưa hôm sau, cửa viện mới mở.
Ta loạng choạng lao vào phòng ngủ của mẫu thân. Vừa bước qua cửa, một mùi tanh nồng hôi hám đã xộc vào khiến dạ dày ta cuộn lên.
Mẫu thân nằm bất động trên giường, hai mắt trống rỗng nhìn lên màn trướng.
Dưới lớp áo lót màu nhạt, khắp người đều là vết bầm xanh tím.
“Mẫu thân…”
Giọng ta run đến lạc điệu. Đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung, không dám chạm vào người. Ta xoay người định chạy đi tìm đại phu.
Đúng lúc đó, rèm cửa bị vén mạnh.
Phụ thân ôm Tô Oanh Oanh trang điểm tinh xảo bước vào. Vừa ngửi thấy mùi trong phòng, hắn lập tức ghét bỏ che miệng mũi.
Hắn từ trên cao liếc nhìn mẫu thân, giọng lạnh băng:
“Thẩm Uyển, nàng giả vờ cái gì?”
“Những người trên tiệc, ta đều đã dặn rồi. Bọn họ sẽ không thật sự chạm vào nàng. Nàng cần gì bày ra dáng vẻ nửa sống nửa chết như thế?”
Ta muốn phản bác, muốn nói trên người mẫu thân toàn là vết thương.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, mẫu thân đã níu lấy tay ta, lấy từ dưới gối ra một phong hòa ly thư.
“Lục Tinh Hàn, chúng ta hòa ly đi.”
“Vinh hoa phú quý trong phủ này, ta không cần một phần.”
“Ta chỉ cần A Lê.”
Lông mày phụ thân lập tức nhíu chặt, như thể vừa nghe chuyện nực cười nhất thiên hạ, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“Đừng làm loạn nữa, A Uyển. Phụ huynh của nàng đã chết, mẫu thân cũng mất sớm. Rời khỏi ta, nàng còn có thể đi đâu?”
Ta ngẩn người tại chỗ.
Hóa ra phụ thân đều nhớ.
Hắn nhớ cữu cữu vì giúp hắn dẫn dụ truy binh mà chết dưới muôn mũi tên xuyên tim.
Thi thể đến nay vẫn còn vùi trong cát vàng đại mạc, ngay cả một tấm bia cũng không có.
Hắn nhớ ngoại tổ phụ vì cầu viện binh cho hắn mà đập đầu vào cột vàng trên Kim Loan điện.
Máu văng đầy thềm rồng, mới đổi được một đạo thánh chỉ điều binh.
Hắn cũng nhớ năm xưa mình quỳ trước bài vị tổ tiên Thẩm gia, từng câu từng chữ thề son sắt: