Anh ta nói ra con số đó.
“Lương hưu 1800. Mỗi tháng chuyển cho Trần Mẫn 1600.”
Tôi tính cho anh ta nghe.
“Còn 200. Mẹ anh đến tiền mua rau còn không đủ.”
“Vậy nên tiền sữa bột là tôi đưa. Tiền đồ dùng là tôi đưa. Mẹ anh không tiêu một đồng nào cho con.”
“Tất cả chuyển cho chị anh.”
Trần Vũ nhìn Trần Mẫn.
Trần Mẫn đứng bật dậy.
“Chuyện này liên quan gì đến tôi? Mẹ cho tôi tiền là mẹ tự nguyện—”
“Cô đương nhiên biết.”
Tôi cắt ngang cô ta.
Rồi tôi nhìn con gái cô ta, Thần Thần.
Trắng trẻo mũm mĩm.
Da dẻ mịn màng.
“Sữa bột Thần Thần uống. Hàng nhập khẩu. Hơn bốn trăm tệ một lon.”
Tôi nói.
“Tôi nhìn thấy rồi. Ngay trên bàn trà.”
Miệng Trần Mẫn hé ra.
“Con tôi ăn sữa bột độc bán rời 9,9 tệ. Dị ứng tám tháng. Cả mặt lở loét.”
“Con cô uống sữa nhập khẩu mua bằng tiền của con tôi. Trắng trẻo mũm mĩm.”
Câu này vừa nói ra.
Cả căn phòng như bị đóng băng.
Thím hai quay đầu đi.
Vợ em họ che miệng.
Bố chồng nhìn Trần Mẫn.
Rồi lại nhìn mẹ chồng.
Ông không nói gì.
Nhưng bàn tay nắm đôi đũa, khớp ngón trắng bệch.
“Mấy người—” Trần Mẫn định nói gì đó.
Chồng cô ta kéo cô ta lại.
“Đừng nói nữa.”
Giọng anh ta rất nhỏ.
Vẻ mặt anh ta cho thấy đây cũng là lần đầu anh ta biết.
“Tôi không ngờ.” Tôi nói. “Tôi nuôi cả nhà các người tám tháng. Hút sữa 960 lần. Chịu đau 960 lần. Kết quả sữa của tôi bị đổ xuống cống. Tiền của tôi bị chuyển cho chị anh mua sữa nhập khẩu. Con tôi ăn độc. Con chị anh ăn đồ tốt.”
“Các người gọi đó là người một nhà.”
Mẹ chồng hoàn toàn không nói nổi nữa.
Bà ngồi trên ghế.
Cả người co rúm.
Như bị rút sạch sức lực.
Trần Vũ đi đến trước mặt tôi.
“Anh… anh không biết những chuyện này.”
“Anh không biết?”
“Anh không biết mỗi tháng mẹ anh chuyển 1600 cho chị anh?”
“Anh không biết con dị ứng tám tháng mà mẹ anh chưa từng nói thật?”
“Anh không biết lúc em nói muốn lắp camera, vì sao anh lại phản đối dữ vậy?”
Mặt anh ta càng trắng hơn.
“Anh thật sự không biết…”
“Vậy anh có biết lúc mẹ anh bắt anh ép em xin lỗi, bà ấy đang sợ điều gì không?”
Trần Vũ nhắm mắt lại.
Tôi quay người.
Mở túi.
Lấy ra một phong bì.
Thư luật sư Phương đã chuẩn bị.
“Đây là thư luật sư.”
Tôi đặt lên bàn.
“Cố ý cho trẻ sơ sinh ăn thực phẩm không đạt tiêu chuẩn an toàn quốc gia. Kéo dài tám tháng. Dẫn đến trẻ dị ứng mãn tính.”
“Luật sư Phương nói, nếu tình tiết nghiêm trọng, có thể truy cứu trách nhiệm hình sự.”
Mẹ chồng đột nhiên ngẩng đầu.
“Cô… cô muốn kiện tôi?”
“Tôi muốn mẹ biết, việc mẹ làm không phải là ‘tiết kiệm tiền’.”
Tôi nhìn bà.
“Mà là đầu độc.”
Tôi cầm điện thoại.
Gọi một số.
“Lâm Nhiên, để luật sư Phương lên đi.”
Cửa mở.
Luật sư Phương bước vào.
Trong tay cầm một tập hồ sơ.
“Đồng thời, tôi đã nộp tài liệu báo án cho đồn công an.”
Tôi đặt biên nhận của công an lên bàn.
Con dấu đỏ trên đó rất rõ.
“Có thể thu lưới rồi.”
Luật sư Phương bày từng tài liệu lên bàn.
Báo cáo kiểm định.
Báo cáo xét nghiệm sữa mẹ.
USB trích xuất video giám sát.
Danh sách chi phí y tế tám tháng.
Lịch sử chuyển khoản ngân hàng.
Thư luật sư.
Biên nhận báo án.
Bảy phần.
Xếp thành một hàng.
Mẹ chồng nhìn những tài liệu đó.
Nước mắt chảy xuống.
Nhưng bà không khóc vì tủi thân.
Bà đang run.
“Tôi không muốn ngồi tù…” Giọng bà rất nhỏ.
“Điều mẹ nên nghĩ không phải là có ngồi tù hay không.” Tôi nói. “Điều mẹ nên nghĩ là mặt của cháu mẹ.”
“Khuôn mặt tám tháng của nó. Đỏ. Sưng. Lở loét.”
“Nó cào đến chảy máu.”
“Mẹ nhìn nó cào. Mẹ nói da nó non.”
“Mẹ biết vì sao nó cào.”
“Mẹ biết.”
Mẹ chồng che mặt.
“Xin lỗi…”
“Xin lỗi?”
Tôi lắc đầu.
“Người mẹ có lỗi không phải con. Mà là nó.”
Tôi cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng.
Con ngủ rồi.
Những vết ban đỏ trên mặt dưới ánh đèn vẫn từng mảng từng mảng.
“Nó tin mẹ.”
“Mỗi ngày mẹ cho nó uống bình sữa đó, nó đều cười rồi uống.”