Chương 5

803 từ

“Trước mắt tôi chưa báo cảnh sát.”

“Vì sao?”

“Tôi muốn để tất cả mọi người thấy trước.”

Luật sư Phương gật đầu.

“Vậy tôi chuẩn bị sẵn thư luật sư cho chị. Khi nào cần thì gửi.”

“Được.”

Việc thứ ba.

Tôi sắp xếp lại toàn bộ chi phí y tế, tiền thuốc, tiền xét nghiệm của con trong tám tháng qua.

Tiền khám: 2600 tệ.

Tiền xét nghiệm: 8900 tệ.

Tiền thuốc: 4300 tệ.

Tiền điều dưỡng Đông y: 8200 tệ.

Bình sữa chuyên dụng, đồ chống dị ứng: 3100 tệ.

Cộng thêm 1600 tệ “tiền sữa bột” mỗi tháng đưa cho mẹ chồng, tám tháng là 12800 tệ.

Tổng cộng: 39900 tệ.

Gần bốn mươi nghìn.

Chi cho một đứa trẻ vốn không đáng phải dị ứng.

Chỉ vì bà nội ruột của nó đổ sữa mẹ đi, tráo thành loại sữa bột độc bán rời 9,9 tệ.

Thứ bảy đến.

Sinh nhật bố chồng.

Họ hàng bên Trần Vũ đến hơn chục người.

Bố chồng, mẹ chồng, cô em chồng Trần Mẫn và chồng cô ta, chú hai, thím hai, em họ, vợ em họ.

Còn vài người họ hàng xa mà tôi không gọi nổi tên.

Trên bàn ăn, không khí rất náo nhiệt.

Bố chồng uống mấy ly rượu, tâm trạng khá tốt.

Mẹ chồng ngồi cạnh ông, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho ông.

Trần Mẫn ngồi phía bên kia mẹ chồng.

Con gái cô ta, Thần Thần, ngồi trên ghế ăn dặm, trắng trẻo mũm mĩm.

Con tôi nằm trong lòng tôi.

Ban đỏ trên mặt rất rõ dưới ánh đèn.

Thím hai nhìn một cái.

“Mặt thằng bé sao vậy? Dị ứng à?”

“Vâng.”

“Dị ứng cái gì?”

Mẹ chồng chen vào.

“Nó cứ khăng khăng cho bú sữa mẹ. Thằng bé uống vào là nổi mẩn. Tôi nói tám tháng rồi, bảo nó cai sữa đi mà nó không nghe.”

Mẹ chồng lắc đầu.

Vẻ mặt bất lực.

“Bây giờ sữa bột tốt biết bao nhiêu, cứ không chịu tin.”

Thím hai gật đầu.

“Cũng đúng, có người sữa mẹ thật sự không tốt.”

Tôi không nói gì.

Cúi đầu lau nước dãi cho con.

Điện thoại rung lên một cái.

Tin nhắn của Lâm Nhiên:

“Tao đến dưới lầu rồi.”

Tôi trả lời hai chữ.

“Lên đi.”

Lâm Nhiên còn chưa lên tới.

Nhưng tôi biết cô ấy đang trên đường.

Người cần đến đều đã đến.

Trên bàn ăn, mẹ chồng vẫn đang nói.

“Mọi người không biết đâu, tôi chăm cháu tám tháng. Từ sáng đến tối, giặt giũ, cho ăn, dỗ ngủ, đều là tôi.”

Bà gắp một đũa thức ăn, thở dài.

“Kết quả thì sao? Mấy hôm trước, con dâu tôi nói muốn lắp camera.”

Bà cười một cái.

“Lắp camera trong nhà.”

“Để giám sát tôi.”

Trên bàn im lặng một giây.

Chú hai nhíu mày.

“Lắp camera? Giám sát người già?”

“Đúng vậy.” Giọng mẹ chồng đầy tủi thân. “Tôi chăm tám tháng, nó vẫn không yên tâm về tôi.”

Trần Mẫn tiếp lời.

“Chị dâu, mẹ chăm cháu vất vả như thế, chị lắp camera có quá đáng không?”

Bố chồng đặt ly rượu xuống.

“Sao nó có thể làm vậy?”

Ông nhìn Trần Vũ.

“Con quản vợ con đi.”

Trần Vũ liếc tôi.

Ánh mắt đó tôi quá quen.

Là ý “em thấy chưa, em lại gây chuyện rồi đấy”.

“Bố, con đã nói với cô ấy rồi, cô ấy—”

“Đúng là con đã lắp.”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng cả bàn đều nghe thấy.

Tất cả im lặng.

“Cô—” Sắc mặt mẹ chồng thay đổi.

“Cô thật sự lắp rồi?”

Tôi nhìn bà.

“Lắp rồi.”

“Cô dựa vào đâu?!” Giọng mẹ chồng chói lên. “Đây là nhà của con trai tôi! Cô lắp camera giám sát tôi? Cô coi tôi là cái gì?”

“Mẹ, mẹ bình—” Trần Vũ đứng dậy.

“Không được.” Bố chồng đập bàn. “Có phải nó bị bệnh không? Người già giúp trông con mà nó lắp camera?”

Thím hai cũng lắc đầu.

“Thế này là quá không tôn trọng người khác.”

Vợ em họ nhỏ giọng nói một câu.

“Có phải tính toán quá rồi không…”

Tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Không một ai đứng về phía tôi.

Mắt mẹ chồng đỏ lên.

“Tôi… tôi ban ngày giúp cô trông con, tối còn giúp cô hâm sữa, cô đối xử với tôi như vậy sao?”

Bà nghẹn ngào.

“Tôi là mẹ chồng cô, không phải bảo mẫu. Nếu cô không yên tâm thì tự mà chăm.”

Trần Vũ đi đến bên cạnh tôi.

Hạ giọng.

“Em xin lỗi mẹ anh đi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Ngay bây giờ.” Anh ta nói.

Tôi cúi đầu.

Nhìn đứa con trong lòng.

Ban đỏ.

Ban đỏ suốt tám tháng.

0%