“Vậy nên cũng nên đổi chỗ rồi.”
Anh nắm lấy cánh tay tôi, khớp ngón tay trắng bệch.
“Chỉ vì đơn khiếu nại của một thằng khốn, em đi thật à? Em để hắn thắng à?”
Tôi nhìn anh.
“Anh Triệu, không phải em để hắn thắng.”
“Vậy là gì?”
“Em chỉ không muốn tiếp tục dây dưa với một ly nước chanh 4 tệ nữa.”
Anh buông tay.
Vành mắt anh đỏ lên, nhưng vẫn cố nhịn.
Triệu Quốc Cường là kiểu người khi cầm dao trên bàn mổ thì tay vững như máy, nhưng ngoài đời lại có điểm rơi nước mắt thấp đến khó tin.
Năm ngoái xem Hachiko khóc hết nửa cuộn giấy.
“Em nghĩ kỹ rồi?” Anh hỏi.
“Nghĩ kỹ rồi.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi nói một câu.
“Em đi rồi, cái đầu của thằng khốn giường 302 kia ai lo?”
Tôi cười nhẹ.
“Dù sao cũng không phải em.”
Quy trình nghỉ việc diễn ra rất nhanh.
Nhanh đến mức bất thường.
Buổi sáng tôi nộp đơn thôi việc, buổi chiều phòng Nhân sự đã in xong giấy bàn giao.
Tất cả chữ ký phê duyệt, hoàn thành ngay trong ngày.
8 năm.
Lúc vào làm, quy trình nhận việc mất nửa tháng.
Lúc rời đi, nửa ngày là duyệt xong.
Hiệu suất là thứ rất kỳ diệu, quan trọng là dùng vào việc gì.
Đồng nghiệp trong khoa lần lượt đến tìm tôi.
Tiểu Châu đỏ mắt đưa ảnh tập thể của khoa cho tôi, bảo tôi ký tên.
[Tôi có phải cán bộ lão thành về hưu đâu.]
Nhưng tôi vẫn ký.
Bác sĩ nội trú Phùng Lượng xách một túi quýt chặn tôi trước cửa phòng thay đồ, môi run nửa ngày, cuối cùng nghẹn ra một câu:
“Chị Lục, sau này chị còn quay lại không?”
“Không quay lại nữa.”
Túi quýt của cậu ấy suýt rơi xuống đất.
Chiều hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc.
Tủ đồ không có bao nhiêu vật dụng cá nhân——một chiếc cốc tráng men, đáy cốc có vết trà; một tấm ảnh tập thể của khoa chụp trong tiệc cuối năm ngoái, tôi đứng hàng cuối cùng, bên cạnh là anh Triệu, cả hai đều không cười.
Còn có một lá cờ khen.
Là người nhà ông cụ xuất huyết thân não năm ngoái tặng, trên đó viết: “Bàn tay diệu kỳ, tấm lòng nhân hậu.”
Khi ấy không có chỗ treo, tôi nhét nó trên nóc tủ.
Tôi để lá cờ lại trong tủ.
Chiếc cốc và tấm ảnh được bỏ vào một túi nilon.
Tôi đeo chiếc balo đã dùng 6 năm, rời khỏi cổng sau khu nội trú.
Không đi cổng chính.
Không muốn gặp Tiền Đại Tráng.
Không phải vì sợ ông ta.
Mà vì sợ sự chuyên nghiệp mình giữ suốt 8 năm không chống đỡ nổi, để rồi ngày cuối cùng lại tự tay đập vỡ bảng hiệu của chính mình.
Gió tháng 9 đã bắt đầu se lạnh.
Tôi đứng trên bậc thềm cổng sau bệnh viện, lấy điện thoại ra.
Ba cuộc gọi nhỡ.
Đều là từ những headhunter từng gọi cho tôi vài năm trước.
Đúng vậy, mấy năm trước có ba bệnh viện tư từng đưa lời mời, đều bị tôi từ chối.
Cao nhất là mức lương 1,2 triệu tệ một năm, tôi không cần nghĩ đã trả lời: “Không đi.”
Khi đó tôi nghĩ bệnh viện công mới là chiến trường, ở đây tôi có thể cứu được nhiều người hơn.
Khi đó tôi vẫn tin điều đó.
Tôi mở danh bạ, tìm một số điện thoại.
Ghi chú: “Bệnh viện Hòa Nhân · Viện trưởng Thẩm.”
Thông tin liên lạc từ hai năm trước, không biết còn gọi được không.
Tôi nhấn nút gọi.
Chuông vang ba tiếng, đầu dây bắt máy.
“Ai vậy?”
“Viện trưởng Thẩm, tôi là Lục Vy. Khoa Ngoại Thần kinh Bệnh viện Nhân dân khu Thanh Hà.”
“Lục Vy?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Lục Vy từng từ chối tôi ba lần ấy à?”
“…Đúng.”
“Có chuyện gì?”
“Vị trí trước đây bà nói, hiện còn thiếu người không?”
Đầu dây bên kia yên lặng hai giây.
Sau đó Thẩm Huệ Lan bật cười.
“Bác sĩ Lục, tôi đợi cuộc gọi này của cô suốt hai năm rồi.”
“Ngày mai tiện gặp trực tiếp không?”
“Ngày mai?”
Trong giọng bà ấy không giấu được sự phấn khích.
“Hôm nay cô tới cũng được. Tôi cho tài xế qua đón cô.”
“Không cần. Sáng mai tôi tự qua.”
Cúp máy.
Gió lùa vào khe balo, lạnh lành lạnh.
Tôi quay đầu nhìn lại tòa nhà khu nội trú xám xịt của Bệnh viện Nhân dân khu Thanh Hà.
17 tầng, mấy mảng gạch tường bên ngoài đã bong mà chưa ai sửa.