Lúc tôi lấy Lục Đình, sự nghiệp của anh ta mới chỉ ở bước khởi đầu.
Chính tôi là người đã dùng các mối quan hệ khi còn làm giáo sư đại học của mình để chạy vạy, quảng bá cho anh ta khắp nơi. Sau đó, vì muốn dốc sức giúp chồng, tôi đã từ bỏ luôn công việc giáo sư.
Làm được vài năm, vì mang thai nên tôi đành ở nhà dưỡng thai.
Sau khi sinh xong, nghĩ đến tương lai của con, tôi cắn răng nghe theo lời Lục Đình, lùi về làm một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian.
Việc chăm con ấy kéo dài đằng đẵng suốt mười tám năm.
Cho đến tận đầu tháng này, tôi vẫn còn thức đêm thức hôm vì kỳ thi đại học của thằng bé.
Theo kế hoạch của tôi, sau khi nó thi đại học xong, tôi sẽ trở lại công ty làm việc.
Nhưng kiếp trước, tôi đã bị chọc tức đến hồ đồ. Sau khi ly hôn chia tài sản, tôi bỏ đi một mạch.
Lục Đình ngay lập tức đưa Tống Thu Nhã (bảo mẫu) vào công ty, cho ả tiếp xúc với các mảng kinh doanh cốt lõi. Chưa đầy ba năm, ả đã nắm giữ một nửa quyền lực kinh tế.
Vì vậy, hiện tại tôi chỉ muốn nắm trọn quyền lực kinh tế trong tay mình.
Thấy tôi xuất hiện ở công ty, Lục Đình rất kinh ngạc.
Thực ra, tối hôm qua sau khi tôi nói không ly hôn, anh ta cứ im lặng mãi. Chắc hẳn anh ta không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy.
Theo kịch bản của anh ta, tôi đáng lẽ phải khóc lóc thảm thiết, ầm ĩ cãi vã, rồi đường ai nấy đi. Chắc chắn anh ta đã hứa hẹn điều gì đó với Tống Thu Nhã từ trước rồi.
Bây giờ thấy mọi chuyện không đi theo đúng hướng, anh ta chau chặt mày.
Nhưng tôi là người bị hại cơ mà. Việc tôi quay lại công ty, anh ta không có tư cách nói nửa chữ “không”.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tôi đã nắm lại toàn bộ nghiệp vụ, kết nối lại xong xuôi với tất cả những người phụ trách dự án chính.
Lúc bận rộn xong, đồng hồ đã điểm bảy rưỡi tối.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Lục Đình đứng ở cửa phòng.
“À này, anh muốn nói với em một chuyện.”
“Thu Nhã nói tụi nhỏ đã quen với việc sống ở nhà chúng ta, nên cô ấy đã đưa cả con gái qua đây, sau này sẽ sống chung với chúng ta.”
“Anh thấy như vậy cũng tốt. Vốn dĩ Thu Nhã cũng đã ở nhà mình rồi, giờ chỉ là đón thêm con gái của chúng ta về thôi, coi như là gia đình đoàn tụ.”
“Con trai vui lắm, em biết đấy, từ nhỏ nó đã rất thích Thu Nhã, cũng rất quý đứa em gái cùng cha khác mẹ này. Biết hai mẹ con họ dọn tới sống chung, nó còn vui hơn cả anh.”
“Ờm, nếu em thấy không thoải mái, anh có thể mua cho em một căn nhà gần đây, sau này em dọn qua đó ở. Anh tuyệt đối sẽ không để Thu Nhã đến quấy rầy em đâu. Căn nhà đó cũng đẹp lắm, bây giờ anh đưa em qua xem luôn nhé.”
Cái bộ dạng nóng lòng đó của anh ta.
Rõ ràng là đã sắp xếp xong xuôi tất cả, chỉ chờ đuổi tôi ra khỏi cái nhà đó.
Tôi xách túi lên, cười nói: “Không cần đâu, đi thôi.”
Anh ta nghi ngờ đi theo tôi về nhà.
Căn biệt thự lớn quen thuộc, khoảng sân ngập tràn hoa tươi quen thuộc. Nhưng lại vô cùng tĩnh lặng.
Lục Đình mở cửa, ngớ người: “Sao họ vẫn chưa về nhỉ?”
Tôi thay giày, bước vào trong: “Đều không phải là người nhà tôi nữa, còn về đây làm gì?”
Anh ta sững lại: “Em có ý gì?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Tống Thu Nhã chưa nói với anh sao? Tôi sa thải cô ta rồi, ngày mai sẽ có bảo mẫu mới đến nhận việc. Đã là người bị đuổi thì tất nhiên phải dọn đi chỗ khác, và vì hai đứa con đều chọn đi theo cô ta, tất nhiên cô ta đi đâu thì chúng đi đó.”
Lục Đình trợn trừng mắt: “Đầu em bị úng nước à? Dịch Trạch là đứa con do chính tay em nuôi lớn, còn Minh Duyệt là cốt nhục ruột thịt của em! Thu Nhã không có việc làm, sau này lấy gì nuôi chúng nó?”
Giọng anh ta đột ngột cao vút lên, hoàn toàn không còn chút áy náy nào như lúc mới ngửa bài.