Chương 1

805 từ

Chồng tôi cùng bảo mẫu sinh được một đứa con trai, còn với tôi thì sinh một đứa con gái.

Vì thói trọng nam khinh nữ, anh ta đã âm thầm đánh tráo hai đứa trẻ.

Con trai của bảo mẫu dưới bàn tay nuôi dạy của tôi đã thi đỗ Thanh Bắc .

Còn con gái ruột của tôi lại bị bảo mẫu nuôi thành một kẻ phế vật, đến cả bằng cao đẳng cũng chẳng thi đậu.

Ngày có điểm thi đại học, chồng tôi thú nhận tất cả.

Anh ta yêu cầu tôi trả lại con trai cho bảo mẫu.

Tôi không đồng ý.

Sau này, đứa con trai ấy chỉ nhận bảo mẫu làm mẹ, không thèm nhận tôi.

Thậm chí lúc tôi ốm nặng, nó cũng chẳng buồn về thăm lấy một lần.

Mở mắt tỉnh lại, tôi trở về đúng ngày chồng tôi thú nhận mọi chuyện.

Anh ta nói: “Dịch Trạch là con trai của anh và Thu Nhã, em hãy trả thằng bé lại cho cô ấy đi.”

Lần này, tôi gật đầu:

“Được thôi.”

Động tác hút thuốc của Lục Đình khựng lại.

Trên gương mặt lởm chởm râu ria của anh ta tràn ngập vẻ khiếp sợ.

“Em… em không lừa anh chứ?” Anh ta hỏi.

Tôi cười nhạt: “Với sự hiểu biết của anh về em, xác suất em lừa anh là bao nhiêu?”

Khóe miệng anh ta từ từ nhếch lên, trong mắt lấp lánh tia sáng hưng phấn. Trong cơn kích động, anh ta chủ động nắm lấy hai tay tôi.

“Văn Văn, anh biết mà, em quả nhiên là người phụ nữ thấu tình đạt lý nhất trên đời! Đời này cưới được em đúng là vinh hạnh của anh!”

Tôi lạnh nhạt hất tay anh ta ra. Nụ cười của anh ta có chút cứng đờ.

“Có phải em định ly hôn với anh không?”

Anh ta thở dài: “Em muốn ly hôn cũng là điều bình thường, rốt cuộc là anh có lỗi với em.”

“Năm đó anh và Thu Nhã chỉ là nhất thời bốc đồng mới khiến cô ấy có thai. Đêm đó anh thực sự đã uống say, tưởng cô ấy là em, cho nên mới…”

Tôi ngắt lời: “Không cần nói nữa, em đều hiểu. Yên tâm đi, em không ly hôn.”

Kiếp trước, tôi nuôi nấng con trai của bảo mẫu bao nhiêu năm trời nên đã nảy sinh tình cảm sâu đậm, nhưng đồng thời cũng không thể chịu đựng được sự phản bội của chồng.

Vì thế, tôi đã đề nghị ly hôn, điều kiện là tôi muốn giành quyền nuôi cả con trai và con gái, đồng thời chia một nửa tài sản của anh ta.

Kết quả là, số tài sản đó bị đứa con trai lén lút chuyển hết cho bảo mẫu.

Con gái ruột của tôi cũng đã có tình cảm gắn bó với bảo mẫu, thế là hai đứa trẻ cùng nhau hùa vào chống lại tôi.

Cuối cùng, tôi rơi vào kết cục trắng tay, chẳng còn lại gì.

Tôi vẫn nhớ như in những lời đắc ý mà bảo mẫu đã nói trước giường bệnh của tôi khi ấy:

“Cô nghiêm khắc dạy dỗ con trai tôi, bồi dưỡng nó thành tài, nhưng lại khiến nó chán ghét cô đến tận xương tủy. Còn tôi, tôi chiều hư con gái cô, tuy không để nó thi đỗ trường điểm, nhưng trong mắt nó, tôi là người mẹ tốt nhất trần đời.”

“Bây giờ, tôi chỉ cần đối xử với con trai cô tốt một chút, rồi nói cho nó biết tôi mới là mẹ ruột của nó, thì nó đã tự chạy đến nhận tôi rồi.”

“Cô có đi tìm Lục Đình cũng vô ích thôi. Ngay từ đầu chính anh ấy là người chê cô không sinh được con trai, nên mới cố tình đánh tráo hai đứa trẻ.”

“Anh ấy nói rồi, con trai là ‘vũ khí hạt nhân’ của gia tộc, bắt buộc phải để người có học thức như cô dạy dỗ thì mới có thể thành tài. Còn con gái thì sao cũng xong, cho tí tiền nuôi lớn là được, có lớn lên hư hỏng thì sau này cũng đi họa hại nhà người khác thôi.”

“Giáo sư Văn, cô có tức không? Tức cũng chẳng làm được gì, mọi thứ của cô giờ đều là của tôi rồi.”

Nghĩ đến đây, ý định không ly hôn của tôi càng thêm kiên định.

Lục Đình và thằng con Lục Dịch Trạch trong lòng hướng về ai, tôi hoàn toàn không quan tâm nữa.

Đời này, tôi chỉ muốn bọn họ phải nếm mùi đau khổ!

Ngày thứ hai sau khi ngửa bài, tôi quay lại công ty làm việc.

0%