Chương 12

814 từ

Khi thư ký tuyên bố bắt đầu biểu quyết, hơn bảy mươi phần trăm số người có mặt bày tỏ sự không đồng tình.

Trong đó, tay Lục Đình giơ cao nhất.

Lục Dịch Trạch không nhịn được lên tiếng giải thích: “Nhóm người tôi thay thế đều là những kẻ cổ hủ! Dù bọn họ có cống hiến cho công ty, thì đó cũng là chuyện lúc họ còn trẻ! Bây giờ bọn họ đã già cả lạc hậu rồi! Tư duy của họ hoàn toàn không theo kịp thời đại! Nghiêm trọng cản trở sự phát triển của công ty! Đổi bọn họ đi, lợi nhuận của công ty chắc chắn sẽ tăng gấp đôi!”

Lục Đình đầy vẻ lo âu, ngón tay gõ gõ mặt bàn nhắc nhở nó: “Con đi mà kiểm tra lại sổ sách đi! Mấy năm gần đây, có dự án hái ra tiền nào mà không phải do nhóm người đó dẫn dắt? Con không thể dựa vào tuổi tác của một người để phủ nhận năng lực của người đó được! Tương tự như vậy, những đàn anh đàn chị của con đúng là trẻ tuổi, suy nghĩ mới mẻ, nhưng bọn họ không có kinh nghiệm! Làm sao có thể vừa vào đã đảm nhiệm những vị trí chủ chốt được?”

Một tràng tiếng đồng tình vang lên hùa theo.

Mặt Lục Dịch Trạch xanh mét. Nó tức giận nói: “Bây giờ kết quả vẫn chưa có! Các người đừng có đắc ý quá sớm!”

Lời còn chưa dứt, lại có một người giơ tay lên. Đó là một trong những người vẫn luôn cúi đầu đắn đo nãy giờ.

Lục Dịch Trạch nhìn người đó với ánh mắt đầy hy vọng: “Chú Ngụy, chú cũng thấy nên thay người đúng không?”

Thế nhưng cổ đông Ngụy lại nói: “Tôi không tán thành việc thay người.”

Tiếp đó, hai người còn lại đang lưỡng lự cũng giơ tay bày tỏ sự không đồng tình.

Đầu Lục Dịch Trạch hoàn toàn gục xuống. Đôi mắt xám xịt tĩnh lặng, dần đỏ hoe.

Tôi biết, nó sắp khóc rồi.

Tôi nhẹ nhàng lên tiếng: “Tôi tán thành.”

Tất cả mọi người giật mình nhìn về phía tôi. Lục Dịch Trạch trợn tròn hai mắt. Tràn ngập sự không thể tin nổi.

Tôi bình thản nói: “Những người Lục Dịch Trạch tiến cử đều là sinh viên ưu tú, chúng ta nên trao cơ hội cho giới trẻ.”

Tôi vừa dứt lời, vài người còn lại cũng từ từ giơ tay bày tỏ sự tán thành.

Lục Đình đập bàn đứng bật dậy. “Sao em có thể ủng hộ nó! Nó hoàn toàn đang làm càn! Em…”

“Lục Đình! Ông đủ rồi đấy! Ông coi đây là nhà ông chắc? Đây là công ty! Đã là cổ đông Văn bỏ phiếu tán thành, xét theo số cổ phần của bà ấy, tôi đã thắng rồi!”

Lục Dịch Trạch hưng phấn hét lớn.

Lục Đình ngớ người, cả người mềm nhũn, thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế.

Tôi không có ý định ở lại lâu, đứng dậy bước đi.

Vừa đi đến thang máy, Lục Dịch Trạch đã đuổi theo.

“Mẹ, chúng ta nói chuyện đi. Tối nay con có một bữa tiệc có thể dẫn người nhà theo, mẹ đi với con nhé.”

Tôi liếc mắt ra hiệu, thư ký lập tức chặn nó lại. Tôi quay lưng về phía nó, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh đầu.

“Mẹ!”

“Mẹ!”

Tôi bước vào thang máy. Giọng nói của nó dần chuyển sang tuyệt vọng và sụp đổ.

“Đã ủng hộ con, sao mẹ lại coi con như không tồn tại chứ?”

Cửa thang máy đóng lại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thầm ăn mừng vì mình đã làm được.

Bất kể là việc nhẫn tâm hiến tế công ty hay việc kìm lòng trước thằng bé, tôi đều nhịn được cả rồi.

Kiếp trước, hai bố con bọn họ đồng tâm hiệp lực, đưa công ty ngày càng phát triển lớn mạnh. Kết quả tôi chẳng có gì.

Kiếp này, tôi không cần chia sẻ số tiền vô tận cùng họ, tôi chỉ cần họ phải nếm mùi đau khổ!

Sau đại hội cổ đông, tôi liên tục gặp ác mộng suốt một tuần liền.

Mơ thấy Lục Dịch Trạch dẫn dắt đám đàn anh đàn chị đưa công ty ngày càng đi lên. Tôi được chia rất nhiều tiền. Tương tự, Lục Dịch Trạch và Lục Đình cũng được chia rất rất nhiều tiền. Còn Tống Thu Nhã thì vẫn sống cuộc đời vô lo vô nghĩ, vui vẻ sung sướng như kiếp trước.

Tôi không thể nàonguôi ngoai được.

Để thả lỏng bản thân, tôi quyết định từ chức ở trường đại học cũ, chọn đi đến vùng Tây Bắc dạy học tình nguyện.

0%