Nếu tôi có thể đứng lên, xé toạc cái lỗ hổng logic này…
Tôi cúi xuống nhìn balo.
Đường viền của cái chai ẩn hiện dưới lớp vải.
Thò tay vào.
Đầu ngón tay chạm phải lớp thủy tinh lạnh buốt.
Động tác vặn nắp được ép xuống mức thấp nhất, hoàn thành dưới gầm bàn.
Ngửa cổ.
Thêm một ngụm.
Rượu mạnh 56 độ trôi tuột xuống thực quản.
Nhiệt lượng từ đáy dạ dày lại sục sôi bốc lên, còn dữ dội hơn lúc nãy.
Tôi chớp mắt.
Tầm nhìn đã rõ ràng rồi.
Cỗ máy trong đầu đã khởi động hoàn toàn — các bánh răng cắn khớp vào nhau kín kẽ, mỗi một khe bánh răng đều đang vận hành ở độ chính xác phần nghìn giây.
Luận điểm của đối phương bị phơi bày trước mắt tôi giống hệt như một tấm phim X-quang, mọi chỗ gãy xương đều hiện rõ mồn một.
Vòng đối chất của Tam biện bắt đầu. Lưu Mãnh đứng dậy, môi đang run.
Tam biện của Kinh Hoa – Trần Khả, dùng một giọng điệu dửng dưng tháo dỡ hết các luận cứ của Lưu Mãnh.
Sự phản bác của Lưu Mãnh cứ vấp váp, giống như một chiếc công nông rỉ dầu đang cố lết trên đường cao tốc.
Dưới khán đài bắt đầu có người xì xào bàn tán.
Một người đàn ông trung niên ở hàng ghế giám khảo tháo kính xuống, xoa xoa sống mũi. Hành động đó mang ý nghĩa rất rõ ràng — “Chán phèo”.
Tôi ngồi ở vị trí Tứ biện, không nói một lời.
Triệu Nghị đẩy qua cho tôi một tờ giấy nhớ.
Trên đó viết đúng 4 chữ: Tuyệt đối đừng nói.
Tôi liếc nhìn cậu ta.
Không đáp.
Bởi vì vòng Tranh luận tự do, sắp bắt đầu rồi.
【Chương 3】
Luật của vòng Tranh luận tự do rất đơn giản: hai bên luân phiên phát biểu, mỗi bên có tổng cộng 5 phút, ai muốn nói thì đứng lên nói.
Nói trắng ra là cãi lộn.
Một màn cãi lộn có thể diện, có tổ chức và được chấm điểm.
Người đầu tiên bên Kinh Hoa đứng lên quả nhiên là Vương Thiên Cương.
“Bạn biện hữu vừa nãy nhắc đến ‘mạo hiểm thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội’, vậy tôi xin hỏi——” Giọng cậu ta át cả hội trường, “Khủng hoảng tài chính năm 2008, những chuyên gia ngân hàng đầu tư ở Phố Wall đã mạo hiểm lớn đến mức nào? Kết quả thì sao? Cả thế giới phải trả giá thay cho họ. Đây chính là tinh thần mạo hiểm mà các bạn suy tôn sao?”
Triệu Nghị đứng lên phản bác.
Nói thật thì đòn phản công của cậu ấy không tồi — cậu ấy phân biệt rõ giữa đầu cơ tài chính và mạo hiểm nghề nghiệp cá nhân, logic rất thông suốt.
Nhưng Vương Thiên Cương căn bản không thèm đoái hoài đến khung logic này.
“Phân biệt? Bạn biện hữu luôn thích phân biệt. Mạo hiểm thành công thì gọi là dũng khí, thất bại thì gọi là lỗ mãng. Vậy chẳng phải là vuốt đuôi sao? Cái ‘tinh thần mạo hiểm’ của các bạn, nói trắng ra chỉ là một câu — thắng thì tính cho tôi, thua thì đừng trách tôi.”
Khán giả bên dưới có người bật cười.
Là kiểu cười tán thưởng “bên kia đánh hay đấy”.
Khóe miệng Triệu Nghị căng lại, ngồi xuống. 5 phút của cậu ấy đang bị đốt cháy từng giây một.
Chu Nhiên tiếp lời định vá lỗi, nhưng Vương Thiên Cương giống như một con cá mập ngửi thấy mùi máu — mỗi một câu đáp trả đều nhanh hơn, tàn nhẫn hơn, chuẩn xác hơn.
Lưu Mãnh cầm chặt mic suốt từ đầu đến cuối nhưng không dám đứng lên.
Nó nhìn tôi một cái.
Nội dung trong ánh mắt dịch ra đại khái là — “Xong đời, nằm chờ chết đi.”
5 phút bên chúng tôi đã xài hết 3 phút rưỡi.
Giọng của Triệu Nghị bắt đầu khàn đi vì lực bất tòng tâm.
Sau khi Chu Nhiên bị ngắt lời lần thứ hai, cậu ta co rúm lại trên ghế không động đậy nữa.
Bên phía Kinh Hoa thì hoàn toàn thoải mái.
Vương Thiên Cương thậm chí còn có thời gian quay sang nói câu gì đó với Thẩm Thanh Từ. Thẩm Thanh Từ gật đầu một cái, khóe miệng nhếch lên một đường cong cực nhạt.
Đó là đường cong của kẻ đã nắm chắc phần thắng.
Bút của các giám khảo sột soạt viết trên giấy, biểu cảm của cả ba đều rất vi diệu — không phải là “trận này hay quá”, mà là “chẳng còn gì hồi hộp nữa”.