Chương 9

807 từ

Mọi thứ dường như đều hợp lý.

Mọi thứ dường như đều được vén màn.

Những bí ẩn từng vây khốn Cố Đình Thanh đều được giải đáp.

Cuối cùng anh ta cũng hiểu vì sao tôi làm đến mức này.

Cũng khó trách tôi lại nhắc lại chuyện cũ.

Mạnh Hàm ngồi một bên không dám lên tiếng, nơm nớp nhìn sắc mặt Cố Đình Thanh từng chút một trầm xuống.

Khi Cố Đình Thanh siết chặt nắm tay, ánh mắt cuối cùng chuyển từ màn hình sang cô ta, cô ta thậm chí vẫn còn ngụy biện.

“Đều là giả!”

“Giả?”

Trái tim Cố Đình Thanh như bị nghiền nát. Ngay cả việc phát ra âm thanh từ cổ họng cũng trở nên khó khăn.

Cảm giác tuyệt vọng chưa từng có đè lên anh ta, khiến mỗi bước đi đều vô cùng nặng nề.

“Có phải tôi từng nói rồi không?”

Cố Đình Thanh đỏ mắt đi đến trước mặt Mạnh Hàm.

“Em có thể khiêu khích cô ấy, tôi sẽ chống lưng cho em.”

“Nhưng những chuyện này, em phải chôn chặt trong bụng!”

“Tôi từng nói rồi đúng không?”

Cố Đình Thanh bóp cổ Mạnh Hàm.

“Tôi có từng nói cô ấy là kẻ điên không? Một khi điên lên thì không ai chọc nổi!”

“Tại sao em còn đi chọc cô ấy!”

“Em nói đi!”

“Nói!”

Mạnh Hàm bị Cố Đình Thanh kéo khỏi mặt đất, cổ bị bóp chặt. Cô ta liều mạng đập vào tay anh ta, mặt đỏ bừng nhìn anh ta.

“Anh… anh buông em ra!”

“Cố Đình Thanh!”

“Chính anh nói mà, anh nói cô ta bẩn. Em nói sai gì chứ?”

Nước mắt Mạnh Hàm không ngừng rơi.

“Anh nói với em Trang Nam Yên dựa vào anh. Kết quả đến cuối cùng, tất cả đều là anh dựa vào Trang Nam Yên!”

“Anh còn không đấu lại một người phụ nữ, anh tính là đàn ông gì!”

Tôi nhìn Mạnh Hàm bị hành hạ đến thoi thóp, trên người cắm đầy kim nhỏ.

Cố Đình Thanh, kẻ đã bị cắt mất gốc rễ nối dõi, ngồi bên cạnh đếm số.

Trợ lý đứng sau tôi, lộ vẻ khó hiểu.

“Vì sao lại cắm kim?”

Tôi nhớ lại năm đó trên mạng rất thịnh hành một câu:

“Kẻ phản bội chân tình phải nuốt xuống một nghìn cây kim.”

Tôi cười hỏi Cố Đình Thanh:

“Anh sẽ phản bội em sao?”

Năm đó, Cố Đình Thanh quá sắc bén, đắc tội không ít người. Ngày nào chúng tôi cũng phải trốn đông trốn tây, nhưng cũng xem như nương tựa vào nhau mà sống.

Tôi nằm trong lòng Cố Đình Thanh, cười hỏi anh ta:

“Anh sẽ phản bội em sao?”

Cố Đình Thanh không trả lời tôi.

Anh ta chỉ dùng sức ôm chặt tôi, nói với tôi:

“Nếu có ngày đó, anh sẽ nuốt một nghìn cây kim.”

Vậy nên hôm nay, tôi ban cho anh ta và cô tình nhân nhỏ của anh ta một nghìn mũi kim đâm, xem như dấu ấn dành cho sự phản bội của anh ta.

Giờ đây, Cố Đình Thanh ngồi trong phòng giam đếm số, liệu có giống tôi, nhớ tới lời thề nuốt kim năm ấy không?

Tôi không rõ.

Tôi tắt camera giám sát, hỏi trợ lý:

“Tần Hạo đâu?”

“Ở vườn sau.”

Tôi thích hoa lan.

Lan kiêu quý, rất khó chăm.

Không ngờ Tần Hạo thật sự nuôi sống được, còn trồng đầy cả vườn sau.

Anh đứng dưới nắng, dịu dàng chăm sóc những khóm hoa ấy.

Giống như hồi chúng tôi còn nhỏ, mỗi lần sinh nhật, Tần Hạo đều ôm một bó hoa đến tặng tôi.

“Đại tiểu thư.”

Tần Hạo gọi tôi.

“Cô xem.”

Anh chỉ vào khóm hoa nở rộ nhất.

“Hoa nở rồi.”

Đúng vậy.

Hoa nở rồi.

Mọi chuyện đều đang tốt lên.

Tôi cùng Tần Hạo chôn cất bố.

Trợ lý vội vàng đi đến trước mặt tôi.

“Cố Đình Thanh muốn gặp cô.”

Anh ta nói với tôi:

“Cố Đình Thanh điên rồi.”

“Vậy thì đưa vào bệnh viện tâm thần.”

Tôi xoay người định rời đi, trợ lý lại nói:

“Cố Đình Thanh nói có vài sự thật muốn đích thân nói với cô.”

Ngoài cửa sổ đang mưa.

Nước mưa gõ lên kính.

Cố Đình Thanh ngồi đối diện tôi, giống như năm đó, ánh mắt trở nên dịu dàng lại lưu luyến.

Mưa càng lúc càng lớn.

Tôi là người phá vỡ im lặng trước.

“Anh có chuyện gì muốn nói với tôi?”

Tôi không muốn gặp lại Cố Đình Thanh lắm.

Bác sĩ tâm lý nói tôi cần giữ sự lạnh tĩnh và bình yên tuyệt đối.

Tôi không muốn cuộc sống của mình lại bị dao động.

0%