Trước khi đồng ý xuất ngoại cùng Tần Hạo, tôi ngồi ở đây hỏi Cố Đình Thanh:
“Có lẽ đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.”
Ánh mắt Cố Đình Thanh dao động, khóe mắt nhuộm đỏ.
Một lúc lâu sau, anh ta khó nhọc mở miệng:
“Dù em tin hay không, chuyện dùng thuốc hại chết con của chúng ta không phải anh làm. Anh chỉ lừa Mạnh Hàm như vậy thôi.”
“Anh chưa từng chê em bẩn. Anh bỏ thuốc chỉ vì hoàn cảnh lúc đó của chúng ta quá nguy hiểm, anh không muốn đứa bé trở thành gánh nặng của em.”
Giọng nói đột ngột dừng lại.
Tôi và Cố Đình Thanh ngồi đối diện nhau.
Mắt anh ta đỏ lên, bàn tay giấu bên người không ngừng run rẩy, nhưng vẫn nói với tôi:
“Trang Nam Yên, anh yêu em là thật.”
“Chưa bao giờ là giả. Anh thừa nhận thay lòng đổi dạ là lỗi của anh. Anh cũng thừa nhận anh thật sự đã làm tổn thương em, bao gồm cả chuyện của con. Là anh không muốn thừa nhận rằng mấy năm nay em càng ngày càng xuất sắc, đến mức người ngoài đều cảm thấy em giỏi hơn anh.”
“Vì vậy anh mới mượn lời nói dối để tự lừa mình rằng thật ra anh căn bản không yêu em. Anh dùng Mạnh Hàm để làm tê liệt chính mình, nhưng anh thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay em.”
Ngày tôi và Cố Đình Thanh chia tay, trời mưa suốt cả đêm.
Tần Hạo khoác áo cho tôi, ngồi cùng tôi trong xe, bỗng hỏi:
“Đại tiểu thư, cô từng hối hận chưa?”
Tôi quay đầu, nhìn vào mắt Tần Hạo, muốn hỏi anh hối hận chuyện gì.
Nhưng anh lại cười.
“Đại tiểu thư, con người phải nhìn về phía trước.”
Tôi không đáp nữa.
Tôi nhìn những giọt mưa rơi trên cửa kính xe, nhận được một video.
Là Cố Đình Thanh.
Tôi mở video.
Cố Đình Thanh cười nói với tôi:
“Trang Nam Yên, yêu không nhất định phải bên nhau cả đời, đúng không?”
“Em từng hỏi anh, kẻ phản bội chân tình có phải nên nuốt một nghìn cây kim không.”
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn, nhưng anh muốn trả lời em. Đúng vậy.”
Cố Đình Thanh nuốt kim tự sát.
Trợ lý hỏi tôi:
“Hậu sự của anh ta xử lý thế nào?”
Tôi nhớ tới đứa con chưa kịp chào đời của mình, nhớ tới Cố Đình Thanh từng nói:
“Trang Nam Yên, nếu có ngày anh chết, có thể để anh chôn cùng con không?”
Những năm cùng nhau xông pha ấy.
Cố Đình Thanh có lẽ cũng từng yêu đứa bé đó.
“Để anh ta ở cạnh con đi.”
Tôi bước lên máy bay ra nước ngoài.
Tần Hạo nói với tôi:
“Đại tiểu thư, sau này tôi sẽ luôn ở bên cô.”
Có ở bên hay không, không quan trọng.
Bây giờ, tôi chính là chỗ dựa lớn nhất của chính mình.
Hết truyện.