Chương 29

834 từ

Cuối cùng, cô ta cùng người chú cục trưởng đã bị đưa đi. Chờ đợi họ sẽ là sự phán xét nghiêm minh nhất của pháp luật.

Liễu Thanh ở trong tù biết được tất cả những chuyện này. Nghe nói cô ta đã im lặng rất lâu, cuối cùng chọn cách thú nhận tất cả những gì mình biết, bao gồm chi tiết việc cô ta hỗ trợ Lý Tuệ lợi dụng chức vụ để dùng thuốc khống chế Chu Minh. Cô ta muốn dùng điều đó để đổi lấy một chút giảm án.

Còn Trương Viễn, vì vào phút chót đã biết quay đầu, hơn nữa có hành vi bị ép buộc và lập công chuộc tội, cuối cùng đã được miễn truy tố. Anh ta bán hết tài sản dưới tên mình, đưa bố mẹ rời khỏi thành phố này.

Trước khi đi, anh ta gọi cho tôi một cuộc điện thoại, chỉ nói đúng một câu: “Từ Tĩnh, xin lỗi. Và, cảm ơn cô.”

Tôi nói: “Mọi chuyện qua rồi. Chúc mọi người sau này bình an.”

Một cuộc ân oán kéo dài mấy chục năm, một cơn bão làm đảo lộn số phận của biết bao nhiêu người, cuối cùng cũng đã bụi trần lắng xuống.

Số báu vật sau khi kiểm kê có giá trị vượt xa trí tưởng tượng của mọi người. Theo pháp luật, một nửa thuộc về ông nội Lý Tuệ được xác định là tài sản bất hợp pháp nên bị tịch thu vào quốc khố. Một nửa thuộc về nhà họ Chu được coi là di sản, do Chu Minh và Nhạc Nhạc cùng thừa kế.

Tôi dùng số tiền này để thành lập một quỹ cứu trợ. Chuyên dùng để giúp đỡ những phụ nữ bị tổn thương trong hôn nhân nhưng không có sức kháng cự. Tôi hy vọng họ có thể dùng số tiền này để bắt đầu cuộc sống mới, tìm thấy sức mạnh của chính mình.

Giống như tôi vậy.

Trong bệnh viện.

Phòng bệnh của Chu Minh ngập tràn ánh nắng buổi chiều.

Anh ngồi trên xe lăn, đang xem một cuốn album ảnh. Nhạc Nhạc ngồi bên cạnh, cái đầu nhỏ dựa vào đầu gối anh, một lớn một nhỏ, bóng dáng yên bình và ấm áp.

Tình hình của anh lúc tốt lúc xấu. Có khi anh sẽ như hiện tại, yên lặng như một đứa trẻ. Có khi anh lại đột ngột nhớ ra tất cả, rồi rơi vào sự tự trách và đau đớn sâu sắc, cần phải tiêm thuốc an thần mới bình tĩnh lại được.

Bác sĩ nói, đây có thể là trạng thái bình thường của anh trong phần đời còn lại.

Tôi bước vào phòng bệnh. Nhạc Nhạc thấy tôi liền lập tức chạy lại, sà vào lòng tôi.

“Mẹ ơi!”

Chu Minh cũng ngẩng đầu lên, thấy tôi, trên mặt anh nở một nụ cười sạch sẽ và thuần khiết.

“Chị ơi, chị đến rồi.”

Bây giờ anh chỉ nhớ tôi là một người rất quan trọng trong cuộc đời mình. Nhưng anh đã quên mất chúng tôi từng là vợ chồng. Quên đi những yêu thương, và cũng quên đi những thù hận. Có lẽ, đối với anh, như vậy là một sự giải thoát.

Tôi đi đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống giúp anh chỉnh lại tấm chăn.

“Hôm nay anh cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt.” Anh cười, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, “Mặt trời, rất đẹp.”

Tôi nhìn anh, lòng bình lặng như nước. Tôi từng nghĩ mình sẽ hận anh cả đời. Nhưng bây giờ nhìn anh và Nhạc Nhạc, tôi nhận ra trong lòng mình không còn hận thù nữa.

Anh đã phạm sai lầm, và cũng đã trả giá. Còn tôi cũng đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân tan vỡ đó, tìm thấy chính mình.

Giữa chúng tôi, thứ còn sót lại có lẽ chỉ là tình thân máu mủ liên kết qua đứa con. Và cả một câu “tạm biệt” mãi mãi chẳng thể thốt ra thành lời.

Một năm sau.

Tôi mở một tiệm hoa nhỏ ngay cổng khu chung cư chúng tôi ở. Tiệm không lớn nhưng rất ấm cúng, mỗi ngày đều tràn ngập ánh nắng và hương hoa.

Luật sư Vương thỉnh thoảng lại ghé qua mua một bó hoa bách hợp, nói là tặng cho vợ. Ông ấy bảo sắp nghỉ hưu rồi, chuẩn bị đưa vợ đi du lịch vòng quanh thế giới.

Công việc của quỹ cứu trợ đã đi vào quỹ đạo. Tôi thuê một đội ngũ chuyên nghiệp để quản lý, bản thân chỉ phụ trách những định hướng lớn.

Mỗi tháng tôi đều nhận được rất nhiều thư cảm ơn. Trong thư, những người phụ nữ từng tuyệt vọng như tôi kể về việc họ đã dùng sự giúp đỡ của chúng tôi để thoát khỏi nghịch cảnh, bắt đầu cuộc sống mới như thế nào.

0%