Giữa đám dăm gỗ bay tứ tung, luật sư Vương dẫn theo hơn mười nhân viên an ninh mặc áo chống đạn, tay cầm vũ khí ùa vào như nước lũ!
Bốn tên vệ sĩ còn chưa kịp phản ứng đã bị khống chế ngay lập tức, đè chặt xuống sàn.
Sắc mặt Đỗ Viễn Sơn cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Ông ta bật dậy khỏi ghế, lần đầu tiên trên mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn và giận dữ.
“Các người… các người làm sao vào được đây?!”
Câu lạc bộ này là địa bàn riêng tư nhất của ông ta, hệ thống an ninh do đội ngũ hàng đầu nước ngoài thiết kế, kiên cố như thành đồng vách sắt.
“Rất đơn giản.”
Luật sư Vương lấy từ trong ngực áo ra một món đồ. Đó là một chiếc huy hiệu nhỏ nhưng vô cùng tinh xảo.
Đỗ Viễn Sơn nhìn thấy chiếc huy hiệu, đồng tử co rụt lại, sắc mặt tái mét không còn giọt máu.
“Cục tình báo… quân khu?” Ông ta thất thanh hét lên.
“Xem ra ông vẫn còn nhận ra.” Luật sư Vương lạnh lùng nhìn ông ta, “Quên nói cho ông biết, trước khi nghỉ hưu, tôi chính là làm nghề này đấy. Cái hệ thống gọi là an ninh đỉnh cao của ông, trong mắt tôi chẳng khác gì cái rây cả.”
Cơ thể Đỗ Viễn Sơn lảo đảo, gần như đứng không vững.
Ông ta biết mình đã xong đời.
Chỗ dựa lớn nhất của ông ta chính là sự bí ẩn và hệ thống phòng thủ không một kẽ hở. Bây giờ, lá bài tẩy này đã bị người ta lật ngửa một cách dễ dàng.
“Tôi vẫn không hiểu.” Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, “Sao cô dám… sao cô dám cược rằng tôi sẽ không giết cô trước khi người của các người kịp xông vào?”
“Bởi vì, thứ tôi cược không phải là ông.”
Tôi nhìn ông ta, nhấn mạnh từng chữ.
“Thứ tôi cược chính là nhân tính.”
“Tôi cược rằng trong mắt hạng người như ông, mạng của tôi chẳng đáng một xu. Thứ ông quan tâm hơn là trong tay tôi rốt cuộc còn bao nhiêu bằng chứng, có đồng bọn hay không. Trước khi làm rõ những điều này, ông sẽ không dễ dàng giết tôi.”
“Và khoảng thời gian ngắn ngủi đó là quá đủ rồi.”
Đỗ Viễn Sơn nhìn tôi, trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên nỗi sợ hãi.
Ông ta nhận ra rằng người đàn bà trước mặt không còn là con kiến mà ông ta có thể tùy ý bóp chết. Cô ấy là một con sói cái bình tĩnh và chí mạng, biết cách lợi dụng tâm lý của thợ săn.
“Giao đồ ra đi.” Luật sư Vương nói, “Số báu vật đó, và cả cuốn nhật ký nữa. Ông không còn cơ hội nào đâu.”
Đỗ Viễn Sơn ngồi phịch xuống ghế, dường như già đi mười tuổi trong tích tắc.
Ông ta biết đại thế đã mất.
Ông ta nhắm mắt lại, thở dài một tiếng thật dài.
“Đồ không ở chỗ tôi.”
“Ở đâu?”
“Lý Tuệ.” Giọng Đỗ Viễn Sơn đầy vẻ mệt mỏi, “Tôi bảo cô ta chuyển hết đồ đến một nơi rồi.”
“Một nơi… mà các người mãi mãi không ngờ tới.”
..
Nơi đó chính là hầm ngầm của nhà thờ tổ họ Chu.
Đỗ Viễn Sơn và Lý Tuệ vậy mà lại chơi chiêu “nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất”.
Bọn chúng tính toán rằng sau khi chúng tôi trốn thoát sẽ tuyệt đối không nghĩ đến việc bọn chúng lại đem đồ giấu ngược vào nơi mà chúng tôi coi là địa ngục đó.
Luật sư Vương lập tức dẫn người đến nhà thờ tổ họ Chu.
Còn Đỗ Viễn Sơn bị lực lượng cảnh sát ập đến bắt giữ chính thức.
Khi bị còng tay đưa ra khỏi phòng trà, ông ta nhìn sâu vào mắt tôi một cái. Trong ánh mắt đó không còn sát ý, chỉ còn lại một sự bại trận hoàn toàn và bất lực.
Tôi biết, khối u độc đã bám rễ trên thành phố này mấy chục năm qua cuối cùng đã bị cắt bỏ.
Tại hầm ngầm của nhà thờ tổ, chúng tôi đã thuận lợi tìm thấy lô báu vật vô giá và cuốn nhật ký màu đen ghi lại mọi tội ác.
Lý Tuệ cũng bị cảnh sát phục kích gần đó bắt giữ tại trận.
Khi nhìn thấy chúng tôi, nhìn thấy đống báu vật lấp lánh ánh vàng một lần nữa phơi ra dưới ánh mặt trời, cô ta hoàn toàn sụp đổ. Cô ta gào thét điên cuồng, chửi rủa như một con bạc đã thua sạch vốn liếng.