Chương 9

804 từ

Rồi em đưa bàn tay nhỏ ra, dùng đầu ngón tay lạnh lạnh chạm vào nước mắt trên mặt mẹ.

Cả người mẹ run lên.

Sau đó bà cúi đầu nhìn con búp bê bên chân, lại nhìn khuôn mặt nhỏ của em gái.

Bà đưa tay ra, như muốn xoa đầu em, nhưng cánh tay nặng nề đến mức không nâng lên nổi.

Cuối cùng, bàn tay ấy vô lực rơi xuống, đặt lên con búp bê rách.

“Xin lỗi… con gái.”

Nhìn họ đau khổ, tôi cũng đau khổ.

Nhưng đầu óc tôi ngốc nghếch lắm.

Dù chết rồi vẫn ngốc nghếch.

Cho đến khi trước mặt tôi đột nhiên xuất hiện một người chú.

Chú nói chú là quỷ sai, đến đưa tôi đi đầu thai.

“Chú quỷ sai ơi, nếu đi đầu thai rồi thì con sẽ thật sự chẳng nhớ gì nữa sao?”

Quỷ sai gật đầu.

“Vậy… vậy có thể trả lại ký ức trước đây cho con không ạ? Cho con ở bên họ hết cái Tết này được không?”

Tôi cẩn thận hỏi.

Chú quỷ sai do dự rất lâu rồi mới gật đầu, xem như đồng ý.

Chú nhẹ nhàng chạm vào trán tôi, rồi nói:

“Nửa đêm nay ta sẽ đến đón con.”

Chưa kịp để tôi trả lời, một cơn choáng váng dữ dội ập tới.

Giống như có người nhấn nút tua ngược, vô số hình ảnh vụt qua trước mắt tôi.

Năm tôi bốn tuổi.

Mẹ bế tôi giơ cao quá đầu, bố đứng bên dưới dang rộng hai tay.

“Bay nào! Lạc Lạc của chúng ta bay lên rồi!”

Ánh nắng rất ấm, chiếu lên khuôn mặt chúng tôi.

“Lạc Lạc là mặt trời nhỏ của bố mẹ.”

Mẹ hôn lên má tôi và nói.

Năm bảy tuổi.

Tôi đeo chiếc cặp mới đi học. Tan học về, tôi hào hứng kể chuyện ở trường.

Mẹ cười lắng nghe, tay đan áo len.

“Lạc Lạc của chúng ta trí nhớ tốt thật, chuyện gì cũng nhớ được.”

Năm mười tuổi, tôi phát bệnh lần đầu tiên.

Tôi đứng giữa phòng khách, mờ mịt nhìn mẹ.

“Cô là ai?”

Cái bát trong tay mẹ rơi xuống đất, vỡ tan.

Bà lao tới ôm lấy tôi.

“Lạc Lạc, con đừng dọa mẹ…”

Đêm đó, tôi nghe thấy tiếng mẹ và bố cố nén khóc trong phòng.

Năm mười một tuổi, tôi được chẩn đoán bệnh.

Bên ngoài phòng khám, mẹ siết chặt tờ giấy chẩn đoán, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

“Rối loạn trí nhớ tiến triển… hồi hải mã teo nhỏ, hiện tại chưa có phương pháp điều trị hiệu quả…”

Năm mười ba tuổi, tôi bắt đầu thường xuyên làm mất đồ, quên tên bạn học, quên bài văn hôm qua vừa học.

Mẹ dạy tôi hết lần này đến lần khác:

“Đây là thìa, đây là bát.”

Tôi máy móc lặp lại, nhưng quay đầu đã quên.

Cuối cùng mẹ sụp đổ, hất toàn bộ đồ trên bàn xuống đất.

“Sao con không nhớ nổi! Có phải con cố ý không!”

Nhưng mắng xong, bà lại ôm tôi khóc.

“Xin lỗi, mẹ không cố ý…”

Năm mười lăm tuổi.

Em gái chào đời.

Bên ngoài phòng sinh, bố đỏ mắt nói với tôi:

“Thi Ý, con có em gái rồi.”

Tôi nhìn đứa bé sơ sinh nhăn nheo ấy, trong lòng trống rỗng.

Đêm đó, tôi nghe thấy bố nói với mẹ.

“Sinh thêm một đứa. Lỡ sau này Thi Ý quên hẳn chúng ta, ít nhất chúng ta vẫn còn một đứa con…”

Mẹ nói:

“Nhưng như vậy không công bằng với Thi Ý.”

Bố im lặng rất lâu.

“Vậy chúng ta đối xử với con bé tốt hơn một chút, tốt hơn nữa.”

Ngày em gái đầy tháng, mẹ ôm em, đột nhiên nói:

“Sau này em gái gọi là Lạc Lạc đi.”

Bố sững ra.

“Nhưng tên ở nhà của Thi Ý…”

“Thi Ý bây giờ có tên lớn rồi. Cái tên Lạc Lạc này cho em gái đi! Như vậy mỗi lần gọi Lạc Lạc, cũng giống như vẫn đang gọi Thi Ý vậy.”

Năm mười sáu tuổi.

Tôi làm vỡ bình sữa của em gái. Mẹ lao tới đẩy tôi một cái.

“Sao con bất cẩn thế!”

Tôi loạng choạng vịn vào tường, mờ mịt nhìn bà.

Mẹ lập tức hối hận, đưa tay muốn kéo tôi, nhưng bị tôi né đi.

“Xin lỗi, mẹ không cố ý.”

Dòng ký ức cuồn cuộn ập tới, nhấn chìm tôi.

Thì ra tôi từng thật sự là Lạc Lạc.

Thì ra em gái được sinh ra là vì tôi đã “hỏng” rồi.

Tôi nhìn mẹ đang ngồi dưới đất.

Cuối cùng bà cũng ôm con búp bê rách lên, siết chặt trong lòng.

0%