Chương 1

820 từ

Đêm Giao thừa, em gái cứ bám lấy tôi, đòi chơi trốn tìm.

Khoảnh khắc tôi bịt mắt đếm đến 30, cục tẩy trong đầu tôi lại bắt đầu hoạt động.

Tôi ngẩn ra tại chỗ vài giây, rồi quay người vào nhà xem tivi.

Một tiếng sau, mẹ ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Đêm Giao thừa, em gái cứ bám lấy tôi, đòi chơi trốn tìm.

Khoảnh khắc tôi bịt mắt đếm đến 30, cục tẩy trong đầu tôi lại bắt đầu hoạt động.

Tôi ngẩn ra tại chỗ vài giây, rồi quay người vào nhà xem tivi.

Một tiếng sau, mẹ ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

“Con gái, em con đâu rồi?”

Em gái?

Tôi chớp mắt.

“Con đâu có em gái ạ?”

Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.

Cả nhà bỏ cả bữa cơm tất niên, lao ra ngoài giữa trời tuyết.

Nhưng tìm thế nào cũng không thấy em gái.

Mẹ giơ tay tát mạnh vào mặt tôi, mắt đỏ hoe.

“Mẹ đã bảo con trông em cho cẩn thận chưa? Mẹ đã bảo con không được rời mắt khỏi em một bước chưa?”

“Bây giờ em con đâu rồi? Nó đi hướng nào? Con nói đi!”

Tôi bị đẩy ngã xuống nền tuyết lạnh buốt.

“Sao đứa bị lạc không phải là con, cái đồ ngốc này! Dù sao con cũng chẳng nhớ được gì!”

“Lần này con quên em gái. Lần sau thì sao? Có phải con sẽ quên luôn mẹ với bố không?”

Mẹ còn định lao tới đánh tôi, nhưng bố đã giữ bà lại.

Họ cứ khóc mãi.

Tôi cũng thấy khó chịu vô cùng.

Đúng vậy… sao người bị lạc không phải là tôi, đứa ngốc này chứ?

Tay mẹ dừng lại cách mặt tôi chỉ vài centimet, bị bố nắm chặt.

“Đủ rồi!” Giọng bố khàn đặc. “Con bé bị bệnh. Nó bị bệnh, em biết không?”

“Chính vì nó bị bệnh nên em mới dặn nó đừng đưa em gái rời khỏi nhà nửa bước!”

Mẹ giằng tay khỏi bố, nhưng không lao tới gần tôi nữa.

Bà chỉ nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đỏ ngầu.

“Con bé mới bốn tuổi… tuyết rơi lớn thế này, nó có thể đi đâu được chứ!”

Bốn tuổi?

Tôi muốn mở miệng, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.

Em gái đó bốn tuổi sao?

Nhưng trong đầu tôi thật sự chẳng có gì cả.

Ngoài tiểu phẩm Tết vừa phát lại trên tivi và những bông tuyết đang bay đầy trời lúc này.

Nghe thấy tiếng động, hàng xóm cũng chạy sang.

“Tìm thêm đi, trẻ con chạy không xa đâu. Có khi nào sang nhà bạn chơi không?”

Bố kéo mẹ đứng dậy.

“Còn ngồi đây làm gì! Đứng dậy đi tìm đi! Nói với nó cũng chẳng hiểu đâu!”

Ánh mắt mẹ tỉnh táo lại trong giây lát.

“Đúng rồi! Em phải đi tìm Lạc Lạc của em…”

Mẹ không nhìn tôi nữa, cầm đèn pin rồi chạy ra ngoài.

Đám đông gọi tên em gái.

Còn tôi đứng một mình tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

“Lạc Lạc… Lạc Lạc không phải tên của mình sao?”

Ký ức dừng lại ở năm tôi ba tuổi.

Khi đó, bố mẹ cũng gọi tôi là Lạc Lạc mà.

“Lâm Thi Ý! Con còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đi tìm em gái con đi!”

Thi Ý.

Sao tôi lại đổi tên nữa rồi?

Thôi vậy, nghĩ không ra thì không nghĩ nữa.

Tôi vừa đứng dậy thì nghe thấy tiếng hô từ phía xa.

“Tìm thấy rồi! Lạc Lạc ở đây!”

Tất cả mọi người ùa về phía cây hòe già ở đầu làng. Ở đó có một cái hố nông bị tuyết phủ lên.

Em gái nằm trong đó.

Mặt tím tái, tóc đóng đầy băng.

Mẹ gào lên một tiếng, lao tới ôm em.

“Lạc Lạc… Lạc Lạc của mẹ!”

Như cảm nhận được gì đó, em gái mở mắt ra, nhưng lại nhìn thẳng về phía tôi.

“Chị… tại sao chị không đến tìm em?”

Em bật khóc.

“Chị đã hứa đếm đến ba mươi là sẽ đi tìm em mà. Em trốn xong rồi. Em vẫn luôn chờ chị…”

Mẹ đột ngột quay đầu nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng đặt em gái xuống, bước về phía tôi.

“Chát!”

Cái tát ấy cuối cùng vẫn rơi xuống.

Tai trái tôi lập tức ù đi.

“Con hài lòng rồi đúng không?”

Giọng mẹ run lên vì tức giận.

“Con nhìn thấy em suýt bị chết cóng rồi, con hài lòng chưa?”

“Sao mẹ lại sinh ra đứa con như con chứ?”

“Căn bệnh này… cái căn bệnh chết tiệt này! Nó khiến con quên em gái, quên chúng ta. Có phải một ngày nào đó con quên luôn chính mình là ai thì mới vừa lòng không?”

0%