Chương 2

811 từ

Đích tỷ giả giọng người lớn dạy dỗ ta:

“Kiếm được một tên nhóc hỗn thế ma vương như vậy làm phu quân, Phồn Hạ, sau này muội có mà khóc dài dài.”

Khi ấy ta còn nhỏ, nghiêng đầu nhìn tỷ ấy:

“Tỷ tỷ không muốn gả cho Tạ Hành ca ca nữa sao?”

Đích tỷ lập tức đỏ bừng mặt vì ngượng:

“Ai thèm gả cho hắn? Sau này ta muốn làm nữ hiệp tung hoành giang hồ. Nói với cục gỗ như muội cũng chẳng hiểu được.”

Tạ Hành đột nhiên ló đầu trên tường nhà ta, mắt hắn sáng hơn cả sao trời.

“A Xuân tỷ tỷ, giang hồ là gì?”

Từ ngày đó, Tạ Hành liền đi theo sau đích tỷ, cứ mãi hỏi tỷ ấy chuyện giang hồ.

Thật ra đích tỷ cũng chẳng hiểu rõ lắm, phần lớn đều nghe từ người kể chuyện trong trà quán.

Thế là hai người họ luôn xem việc cưỡi ngựa ra khỏi thành là hành tẩu giang hồ.

Tuy đi chẳng xa, nhưng lần nào cũng khiến gia nhân hai nhà phải cuống cuồng đi tìm.

Mỗi lần Tạ Hành đều không muốn dẫn ta theo, nhưng vẫn nhớ mang về cho ta vài món đồ lạ.

Thuyền nhỏ làm bằng lau sậy, đèn thỏ đan bằng nan tre, tượng đất nhỏ tự tay nung.

Năm ta cập kê, Tạ Hành vẫn chưa chịu thu tâm.

Hắn thông minh nhưng ham chơi. Phu tử tiếc một mầm non tốt như hắn, đánh gãy không biết bao nhiêu thước phạt, vẫn chẳng có tác dụng.

Mắt thấy ngày cưới càng lúc càng gần.

Tạ gia là bên ngồi không yên trước.

Tạ Hành lại một lần nữa bị bắt về nhà, quỳ ở từ đường, chịu gia pháp, đủ hai mươi bốn roi.

Hắn nghiến răng chịu đựng, nói thế nào cũng vẫn muốn đi xông pha giang hồ.

Ta đau lòng, lén mang bánh hoa quế đến thăm hắn.

Nhìn thấy hai mắt ta khóc đến sưng đỏ, lệ khí đầy người hắn cũng dịu xuống.

Một nụ hôn ẩm mềm, run rẩy rơi trên trán ta.

“Đừng khóc, A Hạ. Ta cưới. Ta cưới nàng.”

Tất cả mọi người đều cho rằng Tạ Hành đã đổi tính, vui mừng chuẩn bị cho hôn lễ này.

Phồn gia và Tạ gia đều là danh môn đại tộc.

Người trong thành đều truyền rằng, ngoài hôn lễ hoàng thất ra, chẳng có cuộc liên hôn nào long trọng hơn Phồn gia và Tạ gia.

Ta đội khăn voan, lòng đầy mong đợi, chỉ chờ Tạ Hành đến đón dâu.

Nhưng từ lúc trời tờ mờ sáng chờ đến giữa trưa, vẫn chẳng thấy bóng người.

Giờ lành đã qua từ lâu.

Đích tỷ dẫn gia nhân đi nghe ngóng tin tức.

Chưa đầy một nén nhang, tỷ ấy đã hoảng hốt chạy về.

“Không… không hay rồi. Tạ công tử ngã từ trên ngựa xuống, bị thương ở đầu, hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh.”

Tạ Hành giỏi cưỡi ngựa, vậy mà lại ngã khỏi lưng ngựa, quả thật kỳ lạ.

Mẫu thân chủ trương tra rõ ngọn ngành.

Nhưng còn chưa kịp điều tra, lời đồn trong kinh thành đã lan ra ầm ĩ.

Người ta nói ta khắc phu khắc phụ, duyên mỏng với lục thân, còn là thiên sát cô tinh.

Đáng thương cho Phồn gia, nếu còn giữ đứa con gái như ta lại, chỉ sợ sẽ nhà tan cửa nát.

Cũng đáng thương cho Tạ gia, nếu cưới nữ nhi nhà họ Phồn như ta, chỉ e phải rơi vào cảnh tuyệt tự tuyệt tôn.

Phụ thân mặc cho tông thân đè ta trong từ đường, trước bài vị liệt tổ liệt tông, dập đầu đến máu thịt lẫn lộn.

“Phụ thân, vì sao người lại tin những lời đồn bên ngoài như vậy?”

“Mẫu thân, người hiểu nữ nhi mà. Người hiểu nữ nhi mà…”

Phụ thân sa sầm mặt, không nói một lời.

Mẫu thân xưa nay luôn thương yêu ta, lúc này cũng lộ vẻ áy náy.

“Ngoan nào, con tạm nhịn một chút. Nếu không xử trí con như vậy, chúng ta phải đối mặt với Tạ gia thế nào? Một đứa trẻ đang yên đang lành lại ngã khỏi ngựa như thế.”

Đích tỷ cũng đứng bên cạnh phụ họa:

“Đúng đó. Nghe nói Tạ công tử vừa tỉnh lại lúc nãy, chuyện gì cũng nhớ, chỉ không nhớ tiểu muội thôi. Đây chẳng phải là mệnh cô sát sao?”

“Cha còn làm quan trong triều, ta cũng chưa gả đi. Trong nhà xuất hiện một cô sát nữ như muội, cha còn thăng quan được nữa không? Ta còn gả đi thế nào? Muội còn không nhận phạt, chẳng phải muốn hại chết cả nhà sao!”

0%