Chương 1

805 từ

Ngày ta và trúc mã thành thân, hắn bất ngờ ngã khỏi lưng ngựa, bị thương ở đầu.

Hắn nhớ hết mọi chuyện, chỉ quên mỗi hôn ước với ta.

Thế là trong kinh thành bắt đầu đồn ầm lên rằng nhị tiểu thư nhà họ Phồn có mệnh khắc phu.

Ta không cam lòng, lén chạy khỏi từ đường đi gặp hắn.

Khi ấy, hắn và đích tỷ của ta đã thu dọn hành trang, chuẩn bị cùng nhau phi ngựa ngao du giang hồ.

“Vẫn là chủ ý của nàng hay. Xuân quang tươi đẹp thế này, ai lại muốn bị một tờ hôn ước trói trong phủ chứ?”

Đích tỷ ngồi trên lưng ngựa, cười phóng khoáng:

“Ngươi thích nhị muội ta như vậy, bây giờ bỏ hôn bỏ chạy, không tiếc sao?”

Hắn thản nhiên đáp:

“Danh tiếng khắc phu của nàng ấy, ta đã cho người truyền ra ngoài rồi. Ngoài ta ra, sẽ chẳng ai cưới nàng ấy nữa.”

“Hơn nữa, nàng ấy đối với ta tình sâu nghĩa nặng. Ngoài ta ra, nàng ấy cũng sẽ không gả cho ai khác.”

Nhưng hắn sai rồi.

Tháng thứ hai sau khi hắn rời đi, ta đã gả cho người khác.

Sau khi trúc mã Tạ Hành và đích tỷ bỏ trốn, ngày hắn mang theo đủ loại kỳ trân dị bảo trở về.

Ta đang đội mũ sa che mặt, phát cháo cho người nghèo trong thành.

Hôm nay cũng là ngày phu quân ta khải hoàn hồi kinh.

Tạ Hành cưỡi ngựa đi ngang qua, dừng lại, hoàn toàn không nhận ra ta.

“Vị nương tử này quả thật có tấm lòng Bồ Tát. Việc phát cháo này, tính thêm phần của ta.”

Nói rồi, hắn lấy ra một viên đông châu sáng bóng đưa tới.

Đông châu tốt vốn đã đáng giá ngàn vàng.

Viên có phẩm chất cao như vậy, càng là vật vô giá.

Tỳ nữ Hải Đường thay ta khéo léo từ chối:

“Vật quý giá như vậy, công tử vẫn nên giữ lại thì hơn.”

Hắn xua tay, ý cười không giấu nổi:

“Tiểu nương tử nói đùa rồi. Thứ này có gì mà quý giá, còn chưa bằng một phần vạn những thứ ta chuẩn bị cho vị phu nhân chưa qua cửa của ta. Nếu vị phu nhân chưa qua cửa của ta ở đây, chắc chắn nàng ấy còn cho nhiều hơn ta.”

“Cứ để chủ nhân của ngươi tạm nhận lấy đi, xem như là phần tâm ý của phu thê chúng ta.”

Dứt lời, hắn ném thẳng viên châu vào lòng Hải Đường.

Hải Đường nhíu mày, vừa định trả lại.

Ta khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói cảm tạ.

“Đa tạ công tử. Làm việc thiện quyên góp, xưa nay đều phải lưu danh.”

Tạ Hành lập tức hứng thú:

“Lưu danh? Chẳng lẽ chuyện quyên góp này còn được truyền ra trong thành sao?”

Ta rũ mắt gật đầu.

Trong giọng Tạ Hành không giấu được sự gấp gáp và kích động:

“Vậy chỉ ghi tên vị phu nhân chưa qua cửa của ta thôi!”

Nói xong, hắn lại cảm thấy mình thất lễ, bèn xuống ngựa, vội vàng hành lễ.

“Mấy năm trước, ta đã làm chuyện khốn nạn, tổn hại danh tiếng của nàng ấy.”

“Nếu chỉ một viên đông châu mà có thể giúp phu nhân ta vãn hồi đôi chút thanh danh, vậy nó cũng xem như còn có giá trị.”

Hải Đường mang bút mực tới.

Rõ ràng hắn đã qua tuổi nhược quán, nhưng khi những chữ ấy quanh quẩn nơi đầu lưỡi, giọng hắn lại mang theo nét non nớt của thiếu niên.

“Vị phu nhân chưa qua cửa của ta, chính là nhị tiểu thư nhà họ Phồn, Phồn Hạ.”

Tay Hải Đường khựng lại.

Một giọt mực rơi chồng lên nét bút đầu tiên.

Chói mắt vô cùng.

Hôn ước của ta và Tạ Hành đã được định ra từ thuở nhỏ.

Nghe nói khi hắn tròn một tuổi, trong lễ chọn đồ đoán tương lai, giữa một đống vật phẩm, hắn đã chộp trúng con chim gỗ nhỏ mà ta vô tình làm rơi.

Các bậc trưởng bối cười nói đó là trời sinh một đôi.

Mối hôn sự mà Phồn gia và Tạ gia luôn muốn thúc đẩy, cứ thế thành hình.

Người không vui nhất là đích tỷ.

Nếu xét theo tuổi tác, mối hôn sự này vốn nên là của tỷ ấy.

Nhưng Tạ Hành nghịch ngợm, lại được người nhà nuông chiều. Ba tuổi dám đẩy em trai rơi xuống nước, năm tuổi dám phóng hỏa đốt nhà, mười tuổi thì trốn khỏi học đường, trèo tường vào nhà ta, chỉ vì muốn xem ta mới học được kiểu thêu hoa nào.

0%