Chương 13

801 từ

Bàn tay nhỏ xíu, trong kẽ móng tay còn dính bùn đen.

Trên cổ tay, ống tay áo trượt xuống, để lộ ra một vết bầm tím tái.

Máu trong người ta xông thẳng lên đỉnh đầu.

“An An.” Giọng ta run lên, bản thân cũng không kiềm chế nổi, “Trên tay con…”

“Không sao đâu.” Con bé giật phắt tay áo xuống, “Do con tự ngã đấy.”

Đứa trẻ bốn tuổi.

Bốn tuổi.

Lại nói “do con tự ngã”.

Ta ôm chầm lấy con bé.

Cơ thể con bé cứng đờ trong một chớp mắt, rất nhẹ, nhẹ đến mức không bình thường, xương sườn dưới lồng ngực đâm vào tay ta thon thót.

Rồi cả người nó mềm nhũn ra.

Hai tay nắm chặt lấy cổ áo ta, nắm chết không buông. Mặt vùi vào hõm cổ ta, không nói gì, không phát ra tiếng động, chỉ siết chặt lấy. Bờ vai cứ nấc lên từng hồi.

Ta ôm lấy con bé, sải bước đi ra ngoài.

Xuyên qua cửa viện phía Tây, xuyên qua hành lang, xuyên qua cổng tò vò của hậu viện.

Vừa vặn chạm trán Ôn Nhược Đường.

Cô ta đứng ngoài cổng tò vò, mặc một chiếc váy trắng cũ kỹ. Tóc búi qua loa, mặt không đánh phấn, môi khô nứt nẻ. Từ sau khi Ôn gia xảy ra chuyện, cả người cô ta tàn tạ đi một tầng.

Cô ta nhìn thấy An An trong ngực ta, bước chân dừng lại.

“Ngươi…”

“Ôn cô nương.” Ta dừng lại, nhưng không đặt An An xuống. An An càng vùi mặt sâu hơn, cả người rúc gọn trong ngực ta, tay siết chặt cổ áo ta nhất quyết không buông.

“Ngươi muốn làm gì?” Giọng Ôn Nhược Đường ré lên, “Ngươi không thể đưa An An đi! Nó là cốt nhục của Cố gia!”

“Nó cũng là cốt nhục của ta.”

“Ngươi… ngươi đã hòa ly rồi! Trong giấy hòa ly viết rành rành, quyền nuôi dưỡng An An thuộc về Cố gia…”

“Ôn cô nương.” Ta cúi đầu, liếc nhìn cổ tay của An An.

Sau đó ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ôn Nhược Đường.

“Cô đánh con bé.”

Không phải là câu hỏi.

Sắc mặt Ôn Nhược Đường biến đổi.

“Ta không có! Ngươi ngậm máu phun người…”

“Vết bầm trên cổ tay An An là thế nào?”

“Do nó tự ngã! Trẻ con nghịch ngợm, bò trườn khắp nơi…”

“Tháng Tư, con bé không mang tất chân. Cháo nguội không ai quản. Trong phòng không thắp đèn. Cố Diễn Chu có biết không?”

Miệng Ôn Nhược Đường há hốc, không ngậm lại được.

Ta không muốn nói thêm với cô ta một chữ nào nữa.

“Tránh ra.”

“Ngươi không thể…”

“Tránh ra.”

Ta bước tới một bước.

Ôn Nhược Đường chắn giữa đường, đưa tay định giằng lấy An An.

Cơ thể An An bỗng co rúm lại, phát ra một tiếng hét chói tai ngắn ngủi — đó là phản xạ có điều kiện khi nghe quá nhiều lời đe dọa, là nỗi sợ hãi bản năng không thể kiểm soát.

Tiếng hét đó làm đám hạ nhân hai bên hành lang giật mình ùa ra.

Triệu thúc từ phía sau chạy tới, kéo theo một chuỗi các bà tử, nha hoàn.

“Có chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ta bế An An, ánh mắt vượt qua Ôn Nhược Đường, nhìn về phía Triệu thúc.

“Triệu quản gia, ta mang An An đi. Giấy hòa ly ghi An An thuộc về Cố gia, nhưng điều kiện là — Cố gia phải đối xử tốt với con bé. Ông về nói lại với Cố Diễn Chu, bảo hắn tới phủ Thừa tướng tìm ta nói chuyện. Ta cho hắn thời hạn ba ngày.”

Huyết sắc trên mặt Triệu thúc rút sạch sẽ.

Ông ta nhìn ta, nhìn Ôn Nhược Đường, rồi lại nhìn An An đang gắt gao siết chặt cổ áo ta trong lòng ta, yết hầu phát ra một tiếng ực.

“… Vâng.”

Ôn Nhược Đường đứng dưới cổng tò vò, cả người phát run.

“Ngươi… Thẩm Tri Ý, ngươi đây là ỷ thế hiếp người! Ngươi—”

Ta không dừng bước.

Ôm lấy An An đi ngang qua tiền viện, qua cửa lớn, bước lên xe ngựa.

Rèm xe buông xuống.

An An từ đầu đến cuối không hề buông tay.

Lúc xe ngựa đi ra khỏi ngõ Vĩnh An, ta cảm nhận vùng da quanh cổ mình ướt đẫm một mảng.

Là nước mắt của con bé.

Vẫn luôn không phát ra tiếng động, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi.

Ta cúi đầu, đặt môi lên trán con bé.

“An An, theo nương về nhà.”

Tay con bé càng siết chặt hơn.

0%