Chương 9

802 từ

“Tội bỏ rơi trẻ em và tội tống tiền xem xử thế nào.”

Vừa nghe thấy công an, người phụ nữ hoảng hốt, lập tức định bỏ chạy.

Ba tôi nhanh tay lẹ mắt túm bà ta lại.

“Chị gái, chị chạy cái gì? Công an còn chưa đến mà.”

“Anh ơi, tôi sai rồi. Tôi không phải mẹ nó. Tôi nghe người ta nói con bé từ nhỏ không có mẹ, nên muốn lừa chút tiền. Tôi thật sự không phải mẹ nó.”

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Ngày tôi nhập học đại học, ba đưa tôi đi.

Ba nước mắt lưng tròng, cứ nhét tiền vào tay tôi.

“Đừng tiết kiệm tiền cho ba nhé! Cùng lắm nhà mình bán thêm mấy con heo.”

Bạn cùng phòng hỏi tôi:

“Ni Ni, nghe nói nhà cậu bán heo để nuôi cậu học đại học à?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy.”

Ánh mắt bạn cùng phòng nhìn tôi lập tức dịu dàng hơn hẳn.

Họ thường mua cơm cho tôi, tặng tôi đồ ăn vặt.

Tôi luôn cảm nhận được thiện ý của thế gian.

Tôi gọi điện cho ba, nói bạn cùng phòng đối xử với tôi rất tốt, lúc nào cũng mua cơm miễn phí cho tôi.

“Con gái, ơn một giọt nước phải trả bằng cả dòng suối. Thế này đi, nghỉ hè con mời bạn học về nhà chơi, ba giết heo đãi các bạn.”

Tôi nói với bạn cùng phòng.

Họ vui vẻ đồng ý.

Nghe bà nội nói, trước đó ba tôi lại nhặt được một người.

Nói chính xác hơn, là ba cứu một người phụ nữ dưới sông.

Nghe nói cô ấy không còn người thân, ba tôi liền đến bệnh viện chăm sóc cô ấy một thời gian.

Qua lại một thời gian, hai người nảy sinh tình cảm rồi ở bên nhau.

Khi tôi hỏi ba, ba còn xấu hổ.

Bà nội nói đó là cây già nở hoa.

Dì Trương là một người phụ nữ dịu dàng.

Nói chuyện lúc nào cũng nhỏ nhẹ.

Biết tôi thích ăn sủi cảo dưa chua, dì luôn gói sẵn rồi đông lạnh trong tủ để chờ tôi về ăn.

Có lần tôi vô tình nhắc với dì rằng tôi thích Lê Minh.

Dì liền chép tay cả một quyển lời bài hát gửi cho tôi.

Lúc nhận được, tôi cảm động muốn khóc.

Tôi khen ba có mắt nhìn người.

Ba cười hề hề:

“Đương nhiên rồi! Đời ba may mắn nên mới gặp được mọi người.”

Ông nội gõ tẩu thuốc, lạnh lùng chen vào:

“Ừ ừ, may mắn thật. Vợ con đều dựa vào nhặt mà có.”

Ba tôi cười toe.

“Chứ sao! Người khác muốn nhặt còn không có số đó đâu.”

Nghỉ hè, tôi dẫn bạn cùng phòng về nhà.

Các bạn đều sững sờ.

“Ni Ni, cậu nói nhà cậu có bao nhiêu con heo cơ?”

Tôi giơ tay ra hiệu một con số.

“Khoảng hơn ba nghìn con.”

Sắc mặt bạn cùng phòng thay đổi hẳn.

“Bọn tớ cứ tưởng nhà cậu rất nghèo, ai ngờ nhà cậu là đại gia nuôi heo! Cậu lừa tình cảm của bọn tớ!”

Tôi vô tội nhìn họ:

“Các cậu cũng đâu có hỏi…”

Bạn cùng phòng biến đau thương thành sức ăn, mỗi người ăn thêm hai bát cơm.

Lục Thời Vũ học đại học ở tỉnh bên cạnh.

Thời gian chúng tôi gặp nhau rất ít.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được tin tức về anh.

Năm hai đại học, tôi đi ăn khuya với một anh khóa trên.

Trên đường về, anh ấy ấp úng hỏi tôi có thể làm bạn gái anh ấy không.

Não tôi lập tức đơ ra.

“Không thể!”

Có người từ chối thay tôi trước một bước.

Lục Thời Vũ kéo tay tôi, ánh mắt nhìn anh khóa trên cực kỳ không thiện cảm.

Sắc mặt anh khóa trên hơi khó coi.

“Cậu là ai? Dựa vào đâu quyết định thay cô ấy?”

Lục Thời Vũ nhướng mày hỏi tôi:

“Ni Ni, em nói với anh ta xem anh là ai?”

Tôi “à” một tiếng:

“Anh ấy là anh trai em…”

“Đúng! Tôi là bạn trai cô ấy.”

Anh khóa trên tức giận bỏ đi.

Tôi hơi bực, trừng mắt nhìn Lục Thời Vũ:

“Lục Thời Vũ, anh muốn làm gì hả? Phá hoại nhân duyên của em.”

“Lưu Ni Ni, anh mà không đến thì em sắp bị người ta bắt cóc mất rồi. Hơn nữa, anh không tốt hơn anh ta à?”

Tôi “xì” một tiếng.

Vẫn tự luyến như ngày nào.

Càng lớn càng mặt dày.

Anh đột nhiên ghé sát lại.

Hàng mi dài chớp chớp.

Lâu rồi không gặp, anh cao hơn, cũng đẹp trai hơn.

0%