Chương 8

813 từ

“Lục Thời Vũ, đừng nghe chó sủa!”

“Này! Mày nói ai chó sủa?”

“Ai đáp thì người đó! Một đám gió chiều nào theo chiều nấy, uổng công trước đây Lục Thời Vũ thường giảng bài cho tụi mày. Xì!”

Hứa Viên Viên đến tìm chúng tôi chơi.

Thấy chúng tôi mặt mày ủ rũ, bạn ấy lấy giấy bút ra viết loạt xoạt.

Tôi “ối” một tiếng rồi kể hết sự việc cho bạn ấy nghe.

Mắt Hứa Viên Viên sáng lên.

“Mẹ tớ chắc có thể giúp các cậu.”

Tôi vỗ đùi:

“Thật á?”

Tôi biết nhà Hứa Viên Viên có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền đến mức đó.

Mẹ bạn ấy vì chuyện tôi từng dũng cảm cứu người nên có ấn tượng rất tốt với tôi.

Nghe chuyện này xong, bà lập tức bảo dì Lục viết đơn khiếu nại, rồi giúp gửi lên.

Sau khi điều tra, chú Lục đúng là bị người ta vu oan.

Chú Lục được thả ra.

Lục Thời Vũ là người vui nhất.

Tôi cũng vui.

Chú Lục xoa đầu tôi, nước mắt lưng tròng:

“Ni Ni, cháu lại cứu chú một lần nữa rồi. Cháu đúng là ngôi sao may mắn của nhà chú.”

Chú lau nước mắt.

“Chú và dì nằm mơ cũng muốn có một cô con gái. Cháu có muốn làm con gái nuôi của chú dì không?”

Tôi nhìn ba tôi.

Ba bình thản nhìn tôi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lục Thời Vũ đã nhảy ra từ chối thay.

“Ba, ăn cơm đi.”

Chú Lục cũng thấy chuyện này hơi đường đột, nói để tìm dịp khác rồi tính.

Lục Thời Vũ liếc tôi vẻ ghét bỏ:

“Con không cần một đứa em gái ngốc như vậy.”

Tôi lập tức nổi giận:

“Anh nói ai ngốc hả!”

Lục Thời Vũ sợ tôi không thi đỗ đại học, gần như ở lì nhà tôi.

Ngày nào anh cũng giám sát tôi học.

May mà tôi thuộc kiểu lười, chứ không phải bẩm sinh ngu dốt.

Ngày giấy báo trúng tuyển được gửi về, Lục Thời Vũ còn vui hơn cả tôi.

Ba cũng thấy tôi làm ba nở mày nở mặt, đặc biệt bày mấy mâm cơm đãi mọi người.

Hôm đó, Lục Thời Vũ cố ý ăn mặc rất chỉnh tề, giống như anh mới là nhân vật chính.

Anh kéo tay tôi, ấp úng:

“Lưu Ni Ni, anh có chuyện muốn nói với em…”

Đáng tiếc anh còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang.

Một người phụ nữ vừa khóc vừa đứng trước cổng nhà tôi.

Vừa thấy tôi, bà ta đã lao tới ôm chặt tôi.

Tôi vội đẩy bà ta ra.

“Bà là ai?”

“Con gái, mẹ là mẹ con đây…”

Tôi sững người.

Ba tôi cũng sững người.

Người phụ nữ đó nắm chặt tay tôi, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

“Dựa vào đâu bà nói bà là mẹ tôi?”

“Mẹ chính là mẹ con. Trên mông con có một vết bớt màu đỏ, mu bàn chân trái có hai nốt ruồi đen.”

“Năm đó chiếc chăn quấn con là màu đỏ.”

Sao bà ta biết được?

“Ni Ni, mẹ thật sự là mẹ con… Những năm qua mẹ tìm con rất khổ… Con mau theo mẹ về nhà đi.”

Tôi đứng sững tại chỗ, không biết phải làm sao.

Bỗng có người kéo mạnh tôi ra sau.

“Bà nói nhảm cái gì đấy! Bà bảo là con bà thì là con bà à? Tôi còn bảo tôi là ba bà đây này!”

“Cho dù bà thật sự là mẹ nó thì sao? Bao nhiêu năm nay, nếu bà có lòng tìm nó, đã tìm đến từ lâu rồi.”

Tay người phụ nữ cứng đờ giữa không trung, rồi bà ta ngồi phịch xuống cổng nhà tôi khóc lóc.

“Nó chính là con gái tôi! Anh dựa vào đâu không cho tôi đưa nó đi!”

“Tôi mang thai mười tháng mới sinh ra nó, anh dựa vào đâu không cho mẹ con chúng tôi nhận nhau!”

Ba tôi siết nắm tay, răng nghiến ken két.

Lúc này, bà nội cầm cây chổi quét chuồng heo chạy đến, quất mạnh lên người bà ta.

“Bà nhìn xem bà có giống người không? Đây là con nhà tôi! Bà lấy đâu ra cái mặt dày mà nhận!”

Người phụ nữ la hét né tránh.

“Tôi không cần biết! Nó chính là con gái tôi. Các người muốn nuôi cũng được, nhưng tôi vất vả sinh nó ra, không có công cũng có sức. Các người đưa tôi năm nghìn tệ, đứa con gái này cho các người!”

Ba tôi tức quá hóa cười.

“Ồ, đuôi cáo cuối cùng cũng lộ ra rồi.”

“Loại như bà, đợi công an đến rồi bà đi mà nói với họ.”

0%