Tôi ngồi xổm ngoài cổng nghịch bùn.
Đúng lúc đó, một chiếc xe van kính đen dừng lại.
Cửa xe mở ra, một nam một nữ bước xuống.
Nhìn hai người này chẳng giống người tốt chút nào, giống hệt bọn bắt cóc trong miệng bà nội.
Nhưng mục tiêu của chúng không phải tôi.
Mà là Lục Thời Vũ đang đứng cách đó không xa.
Tôi vứt bùn trong tay, chạy qua.
“Anh ơi, chạy mau!”
Lục Thời Vũ vừa kịp phản ứng thì bọn bắt cóc đã túm được anh.
Tôi nhỏ xíu cũng không biết lấy đâu ra can đảm, lao lên kéo tay anh.
“Thả anh tôi ra!”
Tôi hét rất lớn.
“Con nhóc chết tiệt! Mau buông tay ra cho tao!”
Người lớn trong sân vẫn chưa chú ý đến bên này.
“Ba!”
Ba tôi vừa lúc đi từ trong sân ra.
Nghe tiếng tôi gọi, ba lập tức quay phắt lại.
“Mau! Bế cả con nhóc này đi luôn!”
Thế là tôi không cứu được Lục Thời Vũ, còn tự kéo mình vào rắc rối.
“Lái nhanh lên! Thằng đàn ông kia đuổi sát quá, mau cắt đuôi hắn!”
Ba tôi ở phía sau khóc lóc đuổi theo hơn mười cây số.
Tôi ở trong xe gào khóc.
Bọn bắt cóc bực mình, lấy một miếng vải rách nhét vào miệng tôi.
Lục Thời Vũ cũng sợ hãi, mặt trắng bệch như giấy.
Chiếc xe chạy lòng vòng không biết bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại.
Bọn bắt cóc nhốt chúng tôi trong một căn nhà cũ nát.
Trong đó còn có vài đứa trẻ khác.
Mọi người đều không dám khóc, chỉ im lặng co ro thành một cụm.
Lục Thời Vũ run như cầy sấy.
“Anh ơi, anh lạnh lắm à?”
Tôi nắm tay anh.
“Đừng sợ! Ba em nhất định sẽ đến cứu chúng ta.”
Bên ngoài, bọn bắt cóc đang gọi điện.
“Đúng, sáng mai là đưa sang được. Có ba thằng bé, hai con bé.”
“Ông có thể tự đến xem hàng.”
“Giá cả dễ thương lượng.”
Nghe thấy sắp bị đưa đi, một bé gái bên cạnh tôi nhịn không được bật khóc.
Cô bé cứ gọi mẹ mãi.
Tôi cũng rất muốn khóc.
Nhưng tôi chỉ có thể gọi ba.
Vì tôi là do ba sinh ra mà.
Đêm khuya yên tĩnh.
Bọn bắt cóc đều ngủ rồi.
Tôi thì không ngủ.
Tôi áp mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài.
Lục Thời Vũ cũng chưa ngủ.
Anh mở đôi mắt sáng nhìn tôi.
Tôi làm động tác “suỵt”, rồi chỉ vào cửa sổ trong phòng.
Cửa sổ rất cao, chỉ một đứa trẻ thì không thể nào trèo lên được.
Tôi hạ giọng nói với Lục Thời Vũ:
“Anh nhỏ, anh trèo lên đi, ra ngoài tìm người cứu chúng ta.”
Lục Thời Vũ nhìn tôi, gật đầu.
Tôi để anh giẫm lên lưng mình trèo lên cửa sổ.
Nhưng Lục Thời Vũ quá nặng, tôi thử mấy lần vẫn không đỡ anh lên được.
“Em lên đi.”
Anh cao hơn tôi một cái đầu, sức cũng lớn hơn tôi một chút.
Mấy đứa trẻ khác cũng không ngủ nữa, lặng lẽ đứng dậy, căng thẳng nhìn tôi.
Tôi nín thở, dùng sức gật đầu.
Nhờ mọi người hợp sức, tôi cuối cùng cũng trèo được lên cửa sổ rồi nhảy xuống.
Không ai biết bên ngoài cao đến mức nào.
Tôi ngã mạnh xuống đất, phát ra một tiếng bịch nặng nề.
Đau quá!
Nhưng tôi không dám kêu.
Tôi khập khiễng chạy đi.
Không biết chạy bao lâu, giày tôi cũng rơi mất, lòng bàn chân bị mài đến chảy máu.
Nhưng tôi không dám dừng lại.
Anh nhỏ và mọi người còn đang chờ tôi cứu.
Đến gần sáng, tôi cuối cùng cũng ra được đường lớn.
Trên phố người qua lại tấp nập, tôi như con ruồi mất đầu chạy khắp nơi tìm kiếm.
Ba từng nói, nếu ra ngoài bị lạc thì phải tìm các chú công an mặc đồng phục để nhờ giúp đỡ.
Nhanh lên.
Phải nhanh hơn nữa.
Tôi gấp đến sắp khóc.
Một cô tốt bụng phát hiện ra tôi.
“Bạn nhỏ, con bị sao vậy?”
Tôi cảnh giác nhìn cô ấy.
“Đừng sợ, cô không hại con đâu.”
Tôi túm lấy tay cô ấy.
“Cô ơi, cô có thể đưa con đi tìm chú công an mặc đồng phục không?”
Cô lập tức báo cảnh sát.
Khi nhìn thấy chú công an, cuối cùng tôi cũng thở phào.
“Chú ơi, cứu anh ấy.”
“Căn nhà nhỏ… trước cửa có cờ màu…”
Nói xong câu đó, tôi ngất đi.
Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi nhìn thấy ba.
Mắt ba đỏ hoe, tay nắm chặt tay tôi.