Chương 2

804 từ

“Hôm nay người ta không nhận nữa.”

Cái cớ đó quá vụng.

Ông nội chẳng tin, hừ lạnh một tiếng.

Ba nhìn tôi đang ngủ say, không khóc không quấy, trái tim lại mềm thêm mấy phần.

“Ba, hay mình giữ con bé lại đi. Cùng lắm sau này con ăn ít một chút.”

“Đứa nhỏ đáng thương thế này… Trung tâm bảo trợ đâu phải chỗ tốt lành gì. Con hỏi rồi, trẻ con trong đó khóc cũng chẳng có ai bế. Con không nỡ…”

Ông nội đá ba một cái.

“Làm bậy! Mai tao đi cùng mày.”

Bà nội mắt đỏ hoe, vội ôm tôi qua.

“Vậy… giữ thêm một đêm nữa đi.”

“Đứa bé tội nghiệp của tôi.”

Sáng hôm sau.

Ông nội đưa ba đến trước cổng trung tâm bảo trợ.

Hai cha con ngồi xổm ngoài cổng, ông nhìn ba, ba nhìn ông, chẳng ai chịu bước vào.

“Ba…”

Ba vừa định nói thì bị ông nội vỗ mạnh vào đầu.

“Câm miệng! Nói nữa tao đánh đấy.”

Ba ngoan ngoãn im lặng, ôm chặt tôi hơn.

Hai người cứ ngồi như vậy đến tận khi trời tối.

Trước cổng trung tâm tối om.

“Lát nữa đặt con bé ở cửa, rồi hai cha con mình đi.”

Ba vuốt mặt tôi, khó khăn gật đầu.

Có lẽ tôi cảm nhận được hoàn cảnh của mình.

Tôi vươn bàn tay nhỏ, nắm chặt lấy ngón tay ba.

“Đừng trách ông nội ác. Con bé này không có duyên với nhà mình. Nhà mình nghèo, nuôi không nổi.”

Ông nội giành tôi từ tay ba, nhìn quanh một lượt.

Thấy không có ai, ông nhẹ nhàng đặt tôi xuống trước cổng trung tâm.

“Đi!”

“Mau đi!”

Hai người sợ chỉ cần chậm một giây thôi là sẽ hối hận, nên không ai dám quay đầu lại.

Tuyết mùa đông rất lạnh, rơi lên khuôn mặt bé xíu của tôi.

Tôi òa lên khóc.

Ba nghe thấy tiếng khóc, lập tức quay phắt người chạy về.

Ông nội túm chặt lấy ba.

“Mày định làm gì!”

“Ba… con bé vừa cười với con.”

Giữa mùa đông lạnh buốt, người đàn ông cao hơn mét tám khóc đến mức nước mũi nước mắt tèm lem.

Ông nội nhìn ba, từ từ buông tay.

Ba dùng tốc độ nhanh nhất đời mình chạy về phía tôi.

“Con gái ngoan đừng khóc. Ba sai rồi.”

Ông nội đứng phía xa tức đến giậm chân.

Đêm hôm đó, ông nội không nói gì, chỉ âm thầm làm cho căn phòng ấm hơn.

“Tạm thời cứ nuôi đã. Sau này gặp được nhà nào tốt thì đưa con bé đi.”

Thế là cả nhà thống nhất ý kiến.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Tôi cũng dần lớn lên.

Trẻ con nhà người ta được khai sáng bằng nhạc thiếu nhi, truyện cổ tích.

Còn tôi được nghe “sổ tay chăm sóc heo nái sau sinh”.

Ba ngồi bên cạnh đọc, tôi ở bên cạnh bập bẹ học nói.

Lúc tôi học lẫy, ba chỉ sơ ý một chút, tôi đã rơi từ trên giường xuống đất.

Trán sưng một cục to.

Bà nội xót xa lấy trứng gà lăn trán cho tôi.

Ông nội tức đến mức đuổi đánh ba mấy cây số.

“Đồ được cái mã! Trông con cũng trông không xong!”

Cảnh cả nhà náo loạn làm tôi cười khanh khách.

Gần một tuổi, tôi bắt đầu học nói.

Tôi gọi ba, gọi ông bà nội bằng giọng líu lưỡi.

Lần nào cũng chọc họ vui đến nở hoa trong lòng.

Từ đó, sau lưng ba có thêm một cái đuôi nhỏ.

Tôi thích nhất là được ba chở trên chiếc xe đạp cũ đi vòng vòng khắp nơi.

Lần nào bà nội cũng đuổi theo phía sau dặn:

“Đạp chậm thôi! Đừng để con bé ngã!”

Đàn heo con trong chuồng lớn dần dưới sự chăm sóc của ba.

Tôi cũng vậy.

Năm tôi năm tuổi, trong làng tôi gần như đánh đâu thắng đó.

Theo lời bà nội, tôi là kiểu “người chê chó bỏ”.

Có lần tôi và thằng bé mập nhà thím Triệu nghịch phân bò.

Nó đột nhiên nói với tôi:

“Ni Ni, mẹ tao bảo mày là nhặt được.”

Tôi lập tức nổi cáu, suýt nữa coi nó như phân bò mà xử lý.

“Mày nói bậy! Mày mới là đồ nhặt được!”

Thằng bé mập nói rất thật lòng:

“Thật mà! Mày là đồ nhặt được! Người lớn trong làng đều nói thế.”

Tôi đẩy nó một cái, nó ngã phịch xuống đống phân bò rồi khóc ầm lên.

Tôi không tin.

Nó lại nói:

“Vậy tại sao ai cũng có mẹ, còn mày thì không?”

Đúng nhỉ.

Tại sao tôi chỉ có ba, không có mẹ?

0%