Chương 2

806 từ

Nàng ta mặc một thân trang phục phụ nhân yêu kiều, nhìn chén rượu trống không trong tay ta, đưa tay che miệng làm bộ kinh ngạc, trong mắt lập tức ngập nước.

Sau đó, nàng ta hoảng sợ nhìn Phó Thừa An:

“Điện hạ, xin lỗi, ta không cố ý đâu. Ta chỉ muốn trêu Vương phi một chút thôi. Dân gian vốn có tục náo động phòng mà, ta chỉ muốn đùa một trò nên mới bỏ thuốc vào chén rượu của Vương phi.”

Ta lập tức kinh hô một tiếng, sắc mặt trắng bệch:

“Ngươi là ai? Vì sao lại hạ thuốc trong rượu của ta?”

Mọi người nhìn nhau. Có người bước lên khuyên nàng ta:

“Thẩm tiểu thư, tuy cô và điện hạ là thanh mai trúc mã, nhưng nay điện hạ đã thành thân, sao cô dám lấy chuyện hạ thuốc ra làm trò đùa?”

“Đúng vậy, cần gì phải quấy nhiễu đêm động phòng hoa chúc của người ta?”

Phó Thừa An đứng dậy, che chở Thẩm Oản Oản, sau đó cau mày nhìn ta:

“Vương phi, nàng ấy là Thẩm Oản Oản, con gái nhũ mẫu của ta, lớn lên cùng ta từ nhỏ. Tính tình nàng ấy hơi kiêu căng một chút, nàng không cần để bụng.”

Nói xong, hắn trầm mặt nhìn Thẩm Oản Oản:

“Nàng tới đây làm gì? Ta đã nói hôm nay là ngày đại hôn, không được hồ nháo. Sao nàng dám đùa kiểu này?”

Ta không quan tâm vẻ thân mật giữa hai người họ, chỉ lạnh mặt truy hỏi:

“Thẩm tiểu thư, ngươi mau nói, ngươi đã hạ thuốc gì vào rượu của ta?”

Lúc này, nha hoàn bên cạnh ta mới phản ứng lại, vội vàng kêu lên:

“Mau truyền thái y!”

Thẩm Oản Oản chỉ kéo tay áo Phó Thừa An mà khóc:

“Điện hạ, ta thật sự không cố ý. Khi ta tới vương phủ, đi ngang qua tiệm thuốc, thấy có người bán thuốc tuyệt tự. Ta thấy thú vị nên mới mua một ít. Ta chỉ nghĩ lúc động phòng sẽ dọa Vương phi một phen, để sau này nàng ấy ngoan ngoãn nghe lời chàng.”

“Ta đã định trước khi hai người uống rượu hợp cẩn sẽ vào ngăn lại, nhưng vừa rồi ta bị ngã ở bên ngoài nên chậm một bước. Không ngờ Vương phi đã uống mất rồi.”

Ta ôm ngực, ngã ngồi bên bàn:

“Thuốc tuyệt tự? Chén rượu này là rượu hợp cẩn do Hoàng thượng ban. Ngươi lại dám hạ thuốc vào rượu? Ngươi to gan thật đấy. Người đâu, lôi nàng ta xuống.”

Thẩm Oản Oản hét lên, khóc đến hoa lê đẫm mưa, nhào vào lòng Phó Thừa An:

“Điện hạ, ta không cố ý, ta thật sự không cố ý. Hơn nữa thuốc tuyệt tự này cũng không biết là thật hay giả. Lỡ như là giả thì sao?”

“Chẳng lẽ Vương phi chỉ vì một loại thuốc chưa biết thật giả mà muốn đánh chết ta sao?”

Phó Thừa An nhẹ nhàng che chở nàng ta, nhìn ta nói:

“Sơ Dao, Oản Oản còn nhỏ, chẳng qua chỉ muốn đùa một chút thôi. Nàng ấy cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy.”

“Nàng yên tâm, nay nàng là Vương phi được ta cưới hỏi đàng hoàng. Cho dù nàng uống phải thuốc tuyệt tự, ta cũng sẽ không ghét bỏ nàng. Vị trí chính phi này vẫn là của nàng.”

Thẩm Oản Oản đỏ mắt nhìn ta, “bịch” một tiếng quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã:

“Đều là lỗi của Oản Oản. Nay có nói gì cũng đã muộn, Oản Oản xin bồi tội với Vương phi.”

“Vương phi uống phải thuốc tuyệt tự, không thể sinh dưỡng. Oản Oản nguyện vào phủ làm thiếp, những đứa con Oản Oản sinh ra đều giao cho Vương phi nuôi dưỡng, để bù đắp tội lỗi của ta.”

Ha.

Đúng là y hệt lời nói ở kiếp trước.

Đáng tiếc, lần này ta sẽ không ngu xuẩn nữa.

Ta cau mày, nghiêm giọng quát:

“Ngươi đoạn tuyệt con nối dõi của ta, chính là mưu hại hoàng tự. Đây là tội chết. Ngươi to gan thật đấy.”

Phó Thừa An đỡ nàng ta dậy, cau mày nhìn ta:

“Được rồi, Oản Oản cũng đã nhận sai. Huống hồ nàng ấy không cố ý. Hôm nay là ngày đại hỉ, chẳng lẽ nàng muốn vì một thứ thuốc tuyệt tự không rõ thật giả mà đánh giết nàng ấy sao?”

“Dù sao nàng cũng phải có khí độ của chính phi chứ. Nàng tính toán chi li như vậy, sao xứng ngồi vị trí chính phi?”

Hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, như thể ta mới là người vô lý gây chuyện.

0%