Chương 1

802 từ

Ngày ta và Cảnh vương đại hôn, thanh mai trúc mã của hắn đã bỏ thuốc tuyệt tự vào chén rượu hợp cẩn của ta.

Sau khi bị phát hiện, nàng ta chỉ khóc lóc nói:

“Ta chỉ muốn đùa một chút thôi, ta không biết Vương phi thật sự sẽ uống…”

“Là Oản Oản sai rồi. Điện hạ, Oản Oản nguyện bồi tội với Vương phi, vào phủ làm thiếp. Những đứa con ta sinh ra, đều sẽ giao cho Vương phi nuôi dưỡng.”

Cảnh vương khuyên ta:

“Sơ Dao, nàng là chính phi, nên rộng lượng một chút. Nay không cần nàng sinh dưỡng nữa, Oản Oản thay nàng sinh con, nàng còn gì không vừa lòng?”

Từ đó, ta trở thành Vương phi tuyệt tự.

Oản Oản và Cảnh vương trong vương phủ ân ái mặn nồng, sinh được hai trai hai gái.

Từ đó về sau, khắp kinh thành ai nấy chỉ biết đến Oản trắc phi, chẳng còn ai nhớ chính phi là người nào.

Ta u uất mà chết trong hậu trạch.

Cảnh vương và Thẩm Oản Oản bưng chén thuốc đứng trước giường ta, cười khẽ:

“Tỷ tỷ, tỷ chiếm vị trí chính phi nhiều năm như vậy cũng đủ lâu rồi. Nếu không phải cần binh quyền của phụ huynh tỷ để phò tá điện hạ lên ngôi, sao bọn ta có thể để tỷ ngồi ở vị trí chính phi?”

Cảnh vương lạnh lùng nói:

“Sơ Dao, ngày kia ta sẽ được sắc phong làm Thái tử. Thái tử chính phi chỉ có thể là Oản Oản. Nếu nàng còn sống, nàng bảo Oản Oản phải làm sao?”

Ta bị ép uống thuốc độc, chết trước ngày Cảnh vương được sắc phong Thái tử.

Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày thành thân ấy.

Ngày ta và Cảnh vương đại hôn, thanh mai trúc mã của hắn đã bỏ thuốc tuyệt tự vào chén rượu hợp cẩn của ta.

Sau khi bị phát hiện, nàng ta chỉ khóc lóc nói:

“Ta chỉ muốn đùa một chút thôi, ta không biết Vương phi thật sự sẽ uống…”

“Là Oản Oản sai rồi. Điện hạ, Oản Oản nguyện bồi tội với Vương phi, vào phủ làm thiếp. Những đứa con ta sinh ra, đều sẽ giao cho Vương phi nuôi dưỡng.”

Cảnh vương khuyên ta:

“Sơ Dao, nàng là chính phi, nên rộng lượng một chút. Nay không cần nàng sinh dưỡng nữa, Oản Oản thay nàng sinh con, nàng còn gì không vừa lòng?”

Từ đó, ta trở thành Vương phi tuyệt tự.

Thanh mai trúc mã ấy cùng Cảnh vương trong vương phủ ân ái vô cùng, sinh được hai trai hai gái.

Từ đó về sau, khắp kinh thành ai nấy chỉ biết Oản trắc phi, không biết chính phi là ai.

Ta u uất mà chết trong hậu trạch.

Cảnh vương và thanh mai trúc mã của hắn bưng chén thuốc đứng trước giường ta, cười khẽ:

“Tỷ tỷ, tỷ chiếm vị trí chính phi nhiều năm như vậy cũng đủ lâu rồi. Nếu không phải cần binh quyền của phụ huynh tỷ để phò tá điện hạ lên ngôi, sao bọn ta có thể để tỷ ngồi ở vị trí chính phi?”

Cảnh vương lạnh lùng nói:

“Sơ Dao, ngày kia ta sẽ được sắc phong làm Thái tử. Thái tử chính phi chỉ có thể là Oản Oản. Nếu nàng còn sống, nàng bảo Oản Oản phải làm sao?”

Ta bị ép uống thuốc độc, chết vào đúng ngày Cảnh vương được sắc phong Thái tử.

Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày thành thân ấy.

“Thỉnh Vương gia, Vương phi uống rượu hợp cẩn.”

Hỉ nương lớn tiếng nói trong động phòng.

Ta nhìn chén rượu trước mắt.

Thẩm Oản Oản đúng là nóng vội. Thuốc nàng ta bỏ vào, ngay cả bột thuốc cũng chưa lau sạch.

Trong mắt ta thoáng hiện vẻ lạnh lẽo. Ta lặng lẽ cầm chén rượu của Cảnh vương Phó Thừa An lên, rồi đẩy chén của ta sang cho hắn.

Sau đó, ta e lệ mở miệng:

“Thiếp thân muốn cùng điện hạ uống rượu giao bôi. Thiếp nghe nói phu thê đổi chén cho nhau thì mới lâu bền.”

Hỉ nương lập tức phụ họa:

“Đúng vậy, trong chàng có thiếp, trong thiếp có chàng, như thế mới có thể bên nhau dài lâu.”

Phó Thừa An nâng chén, cùng ta một hơi uống cạn rượu hợp cẩn.

Thân quyến bên cạnh nhao nhao trêu chọc, hô hào chúc mừng.

Chén rượu còn chưa kịp đặt xuống, bên ngoài đã có người đẩy cửa bước vào.

Người tới bật cười duyên:

“Ôi chao, sao nhanh như vậy đã uống rượu hợp cẩn rồi?”

Là Thẩm Oản Oản.

0%