Chương 18

830 từ

Mọi người nghe cũng thấy có lý, liền không trêu đùa nàng nữa.

Tống Thiển Vụ dọn dẹp sạp hàng chuẩn bị về nhà. Dọc đường, bỗng nhiên có một phụ nhân mặc áo màu tím xông ra chắn đường nàng.

“Tống Thiển Vụ, cô chưa chết sao?”

Phụ nhân này chính là mẫu thân trước đây của Tống Thiển Vụ, Tống mẫu.

Tống Thiển Vụ hơi khó hiểu. Bà ta lẽ ra phải ở kinh thành mới đúng, sao lại đến tận đây? Hơn nữa, bộ y phục màu tím nhăn nhúm trên người bà ta rõ ràng là kiểu dáng từ ba năm trước, giặt giũ nhiều đến mức đã bạc cả màu. Không đúng, dẫu lúc trước gia đình sa sút, mỗi tháng Tống mẫu vẫn phải may vài bộ y phục mới cơ mà.

“Bà là ai?” Tống Thiển Vụ quyết định sẽ không nhận người thân với Tống mẫu.

Mọi thứ của ba năm trước đã ngỡ như cách cả một đời người. Ông trời đã ban cho nàng cơ hội sống lại lần nữa, nàng sẽ tuyệt đối không dính líu gì tới quá khứ kia.

Tống mẫu khó tin nhìn nàng:

“Ta là nương của con đây Thiển Vụ. Lúc biết tin con chết, nương đau đớn không muốn sống nữa! Con đi rồi, nương và đệ đệ tưởng chừng mất đi chỗ dựa. May mà Hầu gia vẫn luôn chiếu cố gia đình ta, cấp tiền để chúng ta sống qua ngày. Nhưng sau đó đệ đệ con vì muốn làm quan mà nợ nần chồng chất, Hầu gia không biết vì sao lại chẳng đoái hoài gì đến Tống gia nữa. Nương đành lặn lội theo Hầu gia tới đây, muốn cầu xin ngài ấy nghĩ cách cứu vớt, không ngờ lại được gặp con. Nữ nhi của ta, con chưa chết thật là tốt quá rồi!”

Tống Thiển Vụ lùi lại nửa bước, tránh đi bàn tay Tống mẫu đang định với tới: “Bà nhận nhầm người rồi, ta không phải là Tống Thiển Vụ.” Ánh mắt nàng nhìn Tống mẫu tĩnh lặng không có lấy nửa gợn sóng.

Sắc mặt Tống mẫu tối sầm lại, giọng điệu lập tức thay đổi: “Sao lại không phải chứ? Lông mày ánh mắt giống ta như lột, ta thấy con lúc trước là giả chết để muốn đoạn tuyệt với cái người nương này thì có!”

Bà ta sấn tới, nắm chặt lấy cổ tay Tống Thiển Vụ, lực mạnh đến mức khiến nàng đau nhói. “Đệ đệ con vẫn còn đang gánh nợ, nếu con còn sống thì phải lo mà trả nợ giúp nó! Con mà không nhận nương, nương sẽ đứng ngay đây la lớn lên cho mọi người biết con là đồ vong ân bội nghĩa, không nhận mẫu thân ruột!”

Tống Thiển Vụ vung mạnh tay hất tay bà ta ra, giọng càng lạnh lùng: “Ta nói không phải là không phải. Người Giang Hoài nhìn ta lớn lên, họ đều có thể làm chứng cho ta. Bà muốn làm ầm lên thì cứ làm ầm, ta không quan tâm.”

Nói xong, nàng quay ngoắt bước đi. Bỏ ngoài tai tiếng khóc lóc chửi rủa của Tống mẫu ở đằng sau, bước chân nàng không hề khựng lại mảy may.

Tống mẫu nhìn bóng lưng nàng, trong mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn: “Con ranh con, lông cánh cứng cáp rồi nhỉ. Tưởng giả chết là có thể rũ bỏ được trách nhiệm sao?”

Tống Thiển Vụ về nhà, đêm đó trằn trọc không sao ngủ yên. Sáng sớm hôm sau, Trương thẩm sang lấy cá. Tống Thiển Vụ nói: “Trương thẩm, hôm nay cháu không ra chợ bán hàng nữa đâu, người hơi mệt.”

Trương thẩm thấy sắc mặt nàng không tốt liền dặn: “Được rồi! Lát bán xong thẩm mang tiền qua cho cháu.”

Tống Thiển Vụ gật đầu: “Đa tạ thẩm.”

“Tống cô nương.” Vừa dứt câu, giọng nói của Lục Hoài Chấp bỗng vang lên từ ngoài hàng rào gỗ nhà nàng.

Tống Thiển Vụ quay sang, chỉ thấy Lục Hoài Chấp mặc một thân bạch y vân mây đang ngồi trên xe lăn, được quản sự đẩy vào. Hắn thần sắc lạnh nhạt, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, cô lại am hiểu chuyện trên biển. Đi cùng bản hầu lên thuyền ra khơi dạo một vòng, trả cô năm mươi lượng.”

Tống Thiển Vụ không cần suy nghĩ liền từ chối ngay: “Hôm nay thân thể ta không khỏe, chỉ e là không thể…”

Nhưng lời còn chưa dứt đã bị Trương thẩm cắt ngang: “Được chứ! Hầu gia, thật vừa vặn hôm nay Thiển Vụ không cần ra sạp. Thiển Vụ à, Hầu gia là khách lớn của chúng ta, cháu nên dẫn ngài ấy ra biển dạo một vòng, cũng là để ngài ấy biết hải sản của chúng ta là thượng hạng.”

0%