Chương 17

803 từ

Nghe vậy, Tống Thiển Vụ mới giải thích: “Người Giang Hoài chúng ta sống nhờ biển, quen ăn hải sản giữ nguyên hương vị gốc rồi. Thức ăn trong phủ Hầu gia quá tinh xảo, bỏ nhiều gia vị phụ liệu, kẻ thô kệch như ta ăn không quen nên mới gắp ra ngoài. Mong Hầu gia đừng trách.”

Nàng cảm thấy hơi kỳ quái. Chẳng phải trước kia Lục Hoài Chấp rất ghét nàng sao? Sao không những biết nàng thích ăn món gì, mà còn biết cả thói quen nhỏ nhặt lúc ăn của nàng nữa. Lẽ nào hắn đã hỏi hạ nhân sao? Nhưng như thế không hợp lý, vì hắn chán ghét nàng đến thế cơ mà… Đáng lẽ nàng chết rồi hắn phải thấy nhẹ nhõm mới đúng, sao lại rảnh rỗi quan tâm nàng thích ăn gì?

Lục Hoài Chấp nghe nàng giải thích, cũng không vặn hỏi thêm, chỉ giơ tay ra hiệu cho hạ nhân múc canh. “Uống thêm chút canh đi, canh này bổ dạ dày.”

Tống Thiển Vụ không từ chối, đón lấy bát canh, uống từng ngụm nhỏ. Vị thanh ngọt của măng tươi quyện với vị mềm mịn của đậu hũ, vẫn là hương vị quen thuộc năm xưa. Nếu là nàng của trước kia, được Lục Hoài Chấp tự tay chăm sóc bữa ăn như thế này, chắc trong lòng đã vui mừng khôn xiết. Nhưng giờ đây, trong lòng nàng chỉ còn sự xa cách lạnh nhạt.

Bữa tiệc không còn thêm lời dư thừa nào nữa, chỉ vang lên tiếng bát đũa khẽ va chạm. Lục Hoài Chấp thỉnh thoảng lại đưa mắt đánh giá nàng, tựa hồ như muốn nhìn thấu điều gì đó. Còn Tống Thiển Vụ từ đầu chí cuối chỉ cúi mặt, lảng tránh ánh mắt hắn, thầm mong bữa cơm này mau chóng kết thúc.

Khó khăn lắm mới ăn xong, Tống Thiển Vụ lập tức đứng dậy hành lễ: “Đa tạ Hầu gia khoản đãi, ta phải về trông sạp đây.”

Ánh mắt Lục Hoài Chấp tối đi, nhưng không giữ nàng lại: “Quản sự sẽ đưa tiền cá và tiền công giao hàng cho cô, sau này cá của cô ta vẫn bao trọn.”

Trong lòng Tống Thiển Vụ nhẹ nhõm hẳn, vội vàng đáp lời: “Đa tạ Hầu gia.”

Nàng không dám nán lại thêm, xoay người rời đi ngay, bước chân còn nhanh hơn lúc mới đến vài phần. Nhìn bóng lưng nàng vội vã rời đi, các ngón tay Lục Hoài Chấp siết chặt, sự hoài nghi trong đáy mắt càng sâu thêm.

Quản sự tiến lên bẩm báo: “Hầu gia, thuộc hạ đã điều tra, Tống cô nương này quả thực là người bản xứ Giang Hoài, phụ mẫu mất sớm, những năm qua đều sống bằng nghề đánh cá bán ngoài chợ, hàng xóm láng giềng đều có thể làm chứng.”

Lục Hoài Chấp trầm mặc không nói, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Trên đời này thực sự có hai người giống nhau như đúc, đến cả những thói quen hành động nhỏ nhặt cũng tương đồng đến vậy sao?

“Biết rồi.” Hắn phẩy tay bảo quản sự lui xuống.

Tống Thiển Vụ rời khỏi Lục phủ, mãi đến khi quay lại sạp hàng, trái tim đang đập thình thịch mới dần bình ổn lại. Nàng dựa người vào sạp gỗ, khẽ thở phào một tiếng. Bữa cơm vừa rồi còn mệt mỏi hơn cả việc lênh đênh đánh cá trên biển suốt ba ngày.

Thấy nàng về, các tiểu thương đều vây lại hỏi thăm: “Thiển Vụ, cháu về rồi à, Trương thẩm bảo người mua cá là Lục Hầu gia! Ngài ấy không làm khó cháu chứ?”

Tống Thiển Vụ gượng cười: “Không có.”

Trương thẩm thấy lạ hỏi tiếp: “Thế sao cháu về muộn vậy?”

Tống Thiển Vụ đáp lời thật: “Hầu gia nói cháu trông giống vong thê của ngài ấy, nên bảo cháu ở lại ăn cùng bữa cơm.”

Đám tiểu thương nghe vậy rộn ràng mừng thay nàng:

“Giỏi nha Thiển Vụ! Cháu mà có được kỳ ngộ này thì đâu phải ai cũng giống Hầu phu nhân được. Theo ta thấy, biết đâu Hầu gia sẽ cưới cháu về làm tục huyền đấy!”

“Nói không chừng sau này cháu lại là tân Lục Hầu phu nhân cũng nên. Đến lúc lên kinh thành thì đừng quên bọn ta nhé!”

Tống Thiển Vụ thì chẳng thể nào cười nổi, cái đất kinh thành đó có chết nàng cũng không quay lại nữa.

“Thôi nào mọi người, ngài ấy đường đường là Hầu gia, dẫu có lấy vợ kế thì chắc chắn cũng cưới tiểu thư quyền quý, sao lại để mắt đến ngư nữ thấp hèn như cháu.”

0%