Chương 2

804 từ

Tôi như không nghe thấy, tháo chiếc nhẫn chưa từng rời khỏi tay mình.

Dù đó không phải nhẫn cầu hôn chính thức, nhưng lại là thứ tôi trân trọng nhất trong suốt tám năm qua.

Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn lên mặt bàn.

“Hoắc Thừa Dữ, tám năm này, tôi không nợ anh nữa.”

“Từ nay về sau, tôi và anh không còn liên quan gì đến nhau.”

Khi cửa thang máy sắp khép lại, một bàn tay đột ngột chen vào.

Hoắc Thừa Dữ nhét chiếc nhẫn lại vào tay tôi, giọng gấp gáp:

“Thư Dư trở về chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nhưng anh chưa từng nói sẽ đuổi em đi.”

“Niệm Hi, đợi anh sắp xếp ổn thỏa cho cô ấy, chúng ta vẫn sẽ như trước đây.”

“Nếu em để ý gương mặt này, anh sẽ sắp xếp bác sĩ tốt nhất để sửa lại cho em. Trong nước không được thì ra nước ngoài.”

Tôi bị anh ép sát vào tường, nghe những lời ấy mà chỉ thấy buồn cười.

“Hoắc Thừa Dữ, mặt tôi không sửa lại được nữa.”

“Tôi sẽ trở về dáng vẻ ban đầu, hoàn toàn không còn giống Nguyễn Thư Dư nữa.”

Hoắc Thừa Dữ vô thức buông tay.

Sự do dự trong một giây ấy còn khiến tôi thấy ghê tởm hơn cả lúc anh hất tôi ra để đi tìm Nguyễn Thư Dư.

Lòng tôi lạnh đến mức cảm giác đau cũng biến mất, chỉ còn sự mệt mỏi vô tận.

Tôi đi vòng qua anh, cầm lá đơn từ chức bị phớt lờ trên bàn, một lần nữa đưa đến trước mặt anh.

“Hoắc Thừa Dữ, ký đi.”

“Giữ lại chút thể diện cuối cùng cho cả hai.”

Sắc mặt Hoắc Thừa Dữ lập tức tái xanh. Sự thảm hại vì bị vạch trần khiến anh thẹn quá hóa giận.

Anh giật lấy giấy tờ, rút bút máy, ký mạnh đến mức như muốn xuyên thủng mặt giấy.

“Được, Thẩm Niệm Hi.”

“Đến lúc em quay về cầu xin anh, anh tuyệt đối sẽ không mềm lòng.”

“Yên tâm đi, Tổng giám đốc Hoắc. Chết cũng không.”

“Rầm!”

Hoắc Thừa Dữ sải bước vượt qua tôi, đóng sầm cửa bỏ đi.

Tới cửa thang máy, bước chân anh khựng lại, bóng lưng cứng đờ.

Anh đang đợi tôi mở miệng.

Giống như mọi lần cãi nhau trước đây, chỉ cần anh quay lưng, tôi sẽ khóc lóc chạy tới ôm anh.

Nhưng tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn con số thang máy nhảy lên, cho đến khi cánh cửa kia hoàn toàn đóng lại.

Tôi đi tới trước cửa kính sát đất, nhìn khuôn mặt phản chiếu trên đó.

Sống mũi cao, cằm nhọn hơi hếch.

Mỗi đường nét đều được sao chép theo Nguyễn Thư Dư.

Vì gương mặt này, tám năm qua tôi không về quê, bỏ lỡ giây phút cuối đời của bà, bỏ lỡ cả đám cưới của em gái.

Tôi sống như một hòn đảo cô độc, còn Hoắc Thừa Dữ là ngọn hải đăng duy nhất của tôi.

Mà bây giờ, tôi sẽ tự tay dập tắt thứ ánh sáng giả dối ấy.

Trở về căn hộ, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Phòng thay đồ chất đầy Hermès, Chanel, còn có cả những bộ trang sức cao cấp được đặt riêng.

Tất cả đều do Hoắc Thừa Dữ tặng.

Mỗi lần tôi phẫu thuật xong, hoặc mỗi lần chúng tôi thử trò mới trên giường, anh đều tặng quà cho tôi.

Tôi để lại tất cả trong tủ, chỉ lấy ra chiếc túi vải bố.

Bên trong là chiếc vòng bạc bà để lại cho tôi, cùng vài bộ quần áo cũ từ tám năm trước.

Trước khi rời đi, tôi nhìn thấy bức ảnh chụp chung duy nhất của tôi và Hoắc Thừa Dữ đặt trên tủ đầu giường.

Đó là vào ngày Valentine hai năm trước. Hiếm lắm anh mới cho phép tôi chụp một tấm.

Trong ảnh, anh nhìn tôi, ánh mắt lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.

Khi ấy, tôi tưởng anh đang nhìn tôi.

Bây giờ tôi mới biết, anh nhìn xuyên qua tôi để thấy một người khác.

Tôi nhặt bức ảnh lên, lấy bật lửa ra.

Ngọn lửa chậm rãi nuốt chửng gương mặt anh, cũng nuốt chửng người phụ nữ ngốc nghếch đang cười hạnh phúc kia.

Tro tàn rơi xuống sàn nhà, vẫn còn hơi ấm.

Tôi kéo vali bước ra khỏi cửa căn hộ.

Gió lạnh cuối thu như dao cứa lên mặt, nhưng tôi lại thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Từng có lúc tôi nghĩ, rời khỏi Hoắc Thừa Dữ tôi sẽ chết.

Bây giờ tôi mới phát hiện.

Rời khỏi anh, tôi mới có thể sống.

0%