Chương 1

806 từ

Năm thứ tám dây dưa với Hoắc Thừa Dữ, tôi bước vào bệnh viện thẩm mỹ lần cuối cùng.

Viện trưởng cầm tấm ảnh đã nhìn suốt tám năm, hỏi tôi có phải muốn chỉnh mặt lần thứ mười hay không.

Tôi bình tĩnh nói:

“Không chỉnh nữa. Tháo hết vật liệu cấy ghép ra, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của tôi.”

Vì muốn giống mối tình đầu đã mất của anh ta, tôi từng gọt xương, mài hàm, làm thế thân suốt tám năm.

Mỗi lần trải qua thời gian hồi phục dài đằng đẵng, tôi đều quấn đầy băng gạc trên mặt, nhìn anh ta im lặng trước tấm ảnh ấy.

Ngay cả lúc ở trên giường, mệnh lệnh duy nhất anh ta dành cho tôi cũng là: hãy cười giống cô ấy hơn một chút.

Bây giờ, tôi đặt đơn xin nghỉ việc lên bàn Hoắc Thừa Dữ.

Tôi đã đánh mất gương mặt và trái tim mình suốt tám năm.

Đã đến lúc tìm lại cả hai rồi.

Năm thứ tám dây dưa với Hoắc Thừa Dữ, tôi bước vào bệnh viện thẩm mỹ lần cuối cùng.

Viện trưởng cầm tấm ảnh đã nhìn suốt tám năm, hỏi tôi có phải muốn chỉnh mặt lần thứ mười hay không.

Tôi bình tĩnh nói:

“Không chỉnh nữa. Tháo hết vật liệu cấy ghép ra, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của tôi.”

Vì muốn giống mối tình đầu đã mất của anh ta, tôi từng gọt xương, mài hàm, làm thế thân suốt tám năm.

Mỗi lần trải qua thời gian hồi phục dài đằng đẵng, tôi đều quấn đầy băng gạc trên mặt, nhìn anh ta im lặng trước tấm ảnh ấy.

Ngay cả lúc ở trên giường, mệnh lệnh duy nhất anh ta dành cho tôi cũng là: hãy cười giống cô ấy hơn một chút.

Bây giờ, tôi đặt đơn xin nghỉ việc lên bàn Hoắc Thừa Dữ.

Tôi đã đánh mất gương mặt và trái tim mình suốt tám năm.

Đã đến lúc tìm lại cả hai rồi.

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra. Gió lạnh cuốn theo mùi tuyết tùng ùa vào.

Hoắc Thừa Dữ liếc nhìn đơn từ chức trên bàn, khẽ nhướng mày, rồi tiện tay ném một tập tài liệu lên đó.

Đó là giấy chuyển nhượng một căn biệt thự độc lập trị giá hai trăm triệu.

“Tuần trước anh sang Mỹ bàn chuyện sáp nhập, không kịp về mừng sinh nhật em.”

“Đây là quà bù. Đừng làm loạn nữa.”

Trong mắt anh, lá đơn xin nghỉ này cũng giống mọi lần cãi vã trước đây, chỉ là một trò nhỏ để gây chú ý.

Tôi nhìn bản chuyển nhượng đang đè lên lá đơn từ chức, cổ họng như bị những mảnh thủy tinh vỡ cứa vào.

“Mặt của tôi…”

Điện thoại anh rung lên, cắt ngang lời tôi.

Bàn tay đang tháo cà vạt của Hoắc Thừa Dữ khựng lại. Khoảnh khắc ánh mắt anh chạm vào màn hình, vẻ thờ ơ giả tạo lập tức vỡ vụn.

Trong bức ảnh mờ trên màn hình, một người phụ nữ đứng ở góc phố, khuôn mặt nghiêng tái nhợt.

Anh vớ lấy áo khoác rồi lao ra ngoài. Tôi níu lấy tay áo anh:

“Hoắc Thừa Dữ! Anh nghe tôi nói hết đã!”

Hoắc Thừa Dữ quay đầu nhìn tôi. Trong mắt anh thoáng có một giây do dự.

Nhưng rất nhanh, anh mạnh tay hất tôi ra.

“Thẩm Niệm Hi, từ bao giờ em lại trở nên không hiểu chuyện như vậy?”

Tôi lảo đảo va vào góc bàn, bên hông đau nhói.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trong không khí vẫn còn vương mùi hương trên người anh, nhưng lại lạnh đến thấu xương.

Tôi vịn vào góc bàn, chậm rãi đứng thẳng dậy. Trong đầu hiện lên chuyện tháng trước.

Khi đó tôi bị cúm, sốt cao. Anh hủy cả cuộc họp xuyên quốc gia, thức trắng đêm bên giường chăm sóc tôi.

Sự dịu dàng ấy khiến tôi sinh ra ảo giác, tưởng rằng tám năm bên cạnh cuối cùng cũng sưởi ấm được tảng băng này.

Bây giờ tôi mới hiểu.

Hóa ra, tôi bằng xương bằng thịt thật sự không thể thắng nổi một cái bóng.

Một khi chính chủ xuất hiện, đến cả hơi thở của kẻ thế thân cũng là sai.

“Xoẹt.”

Tôi xé nát bản chuyển nhượng, ném nó cùng tám năm thanh xuân của mình vào thùng rác.

Hoắc Thừa Dữ đi tới cửa thang máy, có lẽ nghe thấy tiếng động.

Anh quay lại, tức giận chỉ vào tôi:

“Thẩm Niệm Hi, em nghĩ cho kỹ đi.”

“Rời khỏi anh, tất cả những gì em có được trong tám năm qua đều sẽ bị thu hồi.”

0%